Cảm giác thật khó tả khi thấy Mặc Nghiễm, người luôn toát lên vẻ nho nhã thư sinh, và Tạ Hoài Du, rõ ràng là kiểu quý công tử thanh lịch, cùng nhau khiêng một chiếc giường đôi to lớn. Trông họ còn có vẻ rất thoải mái, dù trên giường còn chất đầy chăn mền và gối.
Phải chăng tất cả dị năng giả sau tận thế đều thành dân chơi thể hình?
Tạ Hoài Du tiện tay lấy hai chiếc khăn đưa cho hai người đồng hành, rồi tự mình dùng một cái lau tay.
Anh nhìn sang Cố Lan Tranh, người vẫn im lặng từ nãy đến giờ, rồi hỏi: “Mệt không? Có cần nghỉ một chút không? Ban nãy quên không lấy ghế cho cô ngồi, xin lỗi nhé.”
Khi nói đến câu cuối, Tạ Hoài Du còn lộ vẻ áy náy. Cố Lan Tranh vội xua tay, lắc đầu đáp: “Không sao đâu, tôi không mệt. Tôi chỉ lo cho các anh thôi.”
“Thể chất của dị năng giả tốt hơn người thường nhiều. Mấy việc vừa rồi chỉ là những việc nhẹ nhàng thôi. Bây giờ chúng ta sẽ vào khu siêu thị. Nếu cô thấy mệt, cứ để chúng tôi mang ghế ra, đặt trước mặt cho cô ngồi nghỉ.” Tạ Hoài Du vẫn nhìn cô với vẻ lo lắng, nhắc nhở:
“Chân cô có vết thương, đừng cố quá… Ơ?”
Ánh mắt anh dừng lại nơi đầu gối của Cố Lan Tranh, lộ ra vẻ ngạc nhiên. So với lúc vừa gặp ở cổng siêu thị, các vết thương lớn trên đầu gối của cô đã liền miệng và đóng vảy, còn những vết thương nhỏ đã hoàn toàn biến mất. Những mảng bầm tím trông đáng sợ cũng đã giảm đi hơn một nửa.
Là người trực tiếp nhìn thấy tình trạng vết thương của Cố Lan Tranh trước đó, Tạ Hoài Du thấy rất rõ sự khác biệt. Tình trạng lúc này rõ ràng không phù hợp với tốc độ tự phục hồi bình thường. Dù thể chất dị năng giả có mạnh mẽ hơn người thường, nhưng khả năng phục hồi cũng chỉ nhỉnh hơn một chút, không thể nào đạt đến mức này trong thời gian ngắn như Cố Lan Tranh.
Cố Lan Tranh siết chặt chiếc áo khoác ngoài. Thấy cả ba người đều nhìn chằm chằm vào vết thương trên đầu gối của mình, cô khẽ cắn môi, rồi nhỏ giọng giải thích: “Ờm… có lẽ dị năng của tôi là chữa trị. Vì nó khá vô dụng nên tôi không nói với ai.”
Kiếp trước, cô cũng thường giấu đi khả năng này, một phần vì không muốn tiếp xúc quá nhiều với người khác, phần khác không muốn ai biết rằng dị năng của mình không phải loại công kích. Điều này chỉ làm tăng thêm phiền phức.
“Không sao. Dị năng của cô rất hữu dụng và đặc biệt.” Tạ Hoài Du thu ánh mắt lại, nở một nụ cười trấn an. “Chúng ta đi vào khu siêu thị thôi. Nếu cảm thấy không thoải mái, cứ nói ra nhé.”
Cố Lan Tranh gật đầu, được họ bảo vệ ở giữa khi di chuyển vào siêu thị. Trong thoáng chốc, cô như được trở về thời kỳ trước tận thế, khi cô và mẹ ra ngoài luôn có vệ sĩ đi cùng, được bảo vệ nghiêm ngặt như thế này.
Khi đến khu siêu thị, gạo, bột mì và hàng loạt các loại ngũ cốc khác đã được phân loại và đóng gói cẩn thận. Minh Sầm đang chất các gói thịt sống lên sàn và gọi họ:
"Thần Phong đang kết thúc quá trình đóng gói quầy thịt bò. May mà tới kịp, tủ đông vẫn chưa mất điện. Nếu trễ chút nữa, mất điện thì thịt này sẽ hỏng hết."
Cố Lan Tranh tiến đến, thu thịt vào không gian của mình. Đúng lúc đó, Hạ Thần Phong đẩy một chiếc xe hàng đến, trên xe chất đầy các gói thịt bò đã được đóng gói sẵn. Anh ta hớn hở nói:
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)