Ban đầu cô thường mặc váy trắng, nhưng sau khi cái tên "Người Đưa Tin Tử Thần" lan truyền, cô đổi sang mặc váy đỏ, thậm chí cố ý mang phụ kiện màu đen như để trêu chọc.
Ban lãnh đạo căn cứ nhìn thấy cô cứ một mình hoàn thành nhiệm vụ, không giao du với bất kỳ đội nhóm nào, cũng mắt nhắm mắt mở. Một dị năng giả cấp S không gây phiền phức vẫn hơn cả đám dị năng giả thích sinh sự.
Những người khác trong căn cứ thì càng không dám đụng vào cô. Lần cuối cùng có người thử thách điều đó là đội trưởng của đội Lửa Đỏ, một kẻ mới đến, không tin vào lời đồn.
Chỉ sau vài ngày, cả đội Lửa Đỏ, bao gồm một dị năng giả cấp S, hai cấp A, và ba cấp B, đều bỏ mạng ngoài ngoại ô thành phố K. Tin tức này, tất nhiên, được chính Cố Lan Tranh mang về.
Hôm đó, cô lái một chiếc bán tải lộn xộn đầy vết máu và móng vuốt, phía sau chất đầy thi thể của đội Lửa Đỏ. Cô bước xuống xe với nụ cười rạng rỡ, túi tinh hạch trong tay, và báo cáo với ban hành chính về vụ việc.
Những người chứng kiến hôm ấy vẫn nhớ như in hình ảnh của cô: một người phụ nữ chỉnh chu, sạch sẽ, ngồi trong chiếc xe bê bết máu, ung dung lái vào căn cứ như không có chuyện gì xảy ra.
Sau vụ việc đó, không ai dám chạm đến cô nữa. Trong thế giới này, mạng người rẻ rúng. Kể cả dị năng giả, nếu chết cũng chỉ còn là tro cốt hoặc bị quẳng ra ngoài căn cứ.
Khi Cố Lan Tranh quét mắt nhìn quanh, những người vừa bàn tán lập tức né tránh ánh mắt của cô, giả vờ như không có gì xảy ra, vội vã tản đi.
Tâm lý "tránh voi chẳng xấu mặt nào" của con người thời mạt thế trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Cố Lan Tranh cũng không buồn để ý, vừa mân mê chiếc nhẫn trong tay, vừa trở về căn phòng của mình.
Về đến nơi, cô mở một cánh cửa bí mật dẫn vào căn phòng nhỏ. Đây là nơi cô đã thuê người cải tạo lại.
Ở thời mạt thế, chỉ cần có đủ tinh hạch, ai cũng sẵn sàng làm việc mà chẳng buồn đặt câu hỏi.
Căn phòng nhỏ trống trải, chỉ có một bức tường treo một tấm bảng đen lớn. Trên bảng ghim chi chít những bức ảnh của nhiều người, có ảnh chụp riêng, có ảnh được cắt ra từ những bức ảnh nhóm. Phần lớn trong số đó đã bị đánh dấu X đỏ chói trên mặt, chỉ còn một người ở chính giữa vẫn còn nguyên vẹn.
Cố Lan Tranh giơ chiếc nhẫn vàng trong tay lên ngắm, qua vòng nhẫn nhìn về phía người duy nhất chưa bị gạch mặt. Trong ảnh là một người phụ nữ mặc sườn xám đen, có vài nét giống với Cố Lan Tranh nhưng vẻ đẹp của cô ta lại sắc sảo, cứng cỏi hơn nhiều. Chính sự khác biệt này làm hai người không quá giống nhau.
"Trương Cảnh Sơn bọn chúng chết rồi, chết thảm lắm. Từ lúc thấy tôi xuất hiện thay vì cứu viện, biểu cảm của chúng thật thú vị.”
“Giá mà chị cũng được thấy."
Giọng nói của Cố Lan Tranh trầm ấm, dịu dàng như lời thì thầm của một người tình.
"Nhưng không sao, tôi đã quay lại. Khi đến lượt chị, tôi sẽ cho chị xem từng cảnh một."
Ngón tay cô lướt nhẹ trên bức ảnh của người phụ nữ, như đang chạm vào gương mặt thật của cô ta. Giọng nói nhẹ nhàng vang lên, đầy âm điệu của kẻ tình si nhưng lạnh lùng thấu xương:
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

