Giờ đây, Chung Cẩn ở tuổi gần 30 đã không còn vẻ non nớt của một chàng trai trẻ, mà thay vào đó là khí chất đàn ông trưởng thành, điềm tĩnh và càng thêm cuốn hút.
Nhưng sau khi ly hôn, cảm xúc của Thu Sênh dành cho anh cũng thay đổi. Chung Cẩn vẫn đẹp trai như xưa nhưng Thu Sênh không còn cảm giác rung động, tim đập chân run như ngày nào.
Cô không nói gì, ngả người ra sau ghế sofa, đôi mắt hoa đào xinh đẹp lặng lẽ nhìn anh, tò mò không biết anh tìm gặp mình có việc gì.
Chung Cẩn cầm cốc cà phê lên uống một ngụm lớn, rồi đặt lại chiếc cốc thủy tinh bám đầy hơi nước xuống bàn trà, khàn giọng nói: “Thu Sênh, anh có một đứa con gái.”
Đầu óc Thu Sênh trống rỗng trong giây lát, sau đó là cảm giác đau nhói như bị ai đó giáng búa tạ vào tim. Nước mắt cô bất giác rơi xuống, từng giọt lớn lăn dài trên má, chảy xuống tận cằm.
Chung Cẩn rút tờ giấy ăn trên bàn đưa cho Thu Sênh, nói tiếp: “Đột nhiên có một đứa trẻ đến tìm anh, nói là con gái anh. Kết quả xét nghiệm ADN cũng xác nhận điều đó. Anh hẹn em ra đây là muốn hỏi, em có biết gì về đứa bé này không. Vì dù sao...”
Giọng anh càng khàn đặc hơn: “Dù sao anh cũng chỉ có quan hệ với mình em.”
Thu Sênh cầm giấy ăn chấm lên khóe mắt, nghiến răng nói: “Em không tin là anh không làm gì cả, đứa bé đó có thể tự dưng mà xuất hiện được chắc?”
“Đứa bé đúng là tự dưng mà xuất hiện thật.” Chung Cẩn buột miệng nói ra.
Thu Sênh không khóc nữa, đôi mắt màu nâu nhạt lạnh lùng nhìn Chung Cẩn: “Chung Cẩn, anh thấy em giống kẻ ngốc lắm à?”
Nói xong, Thu Sênh đứng thẳng dậy.
Khi cô đưa tay định cầm cốc cà phê, Chung Cẩn đã nhắm mắt lại trước, đồng thời đưa mặt về phía trước, để tránh cà phê làm bẩn áo sơ mi.
Chất lỏng cà phê lạnh buốt chảy dọc theo lông mày anh xuống, trước ngực áo sơ mi trắng loang lổ một mảng màu nâu.
Sau khi Thu Sênh rời đi, Chung Cẩn ngồi một mình trong quán cà phê rất lâu. Đứa bé không phải con của Thu Sênh, anh không nghĩ ra khả năng nào khác, anh thực sự không hề làm chuyện đó với ai khác. Chuyện này giống như một mớ bòng bong càng gỡ càng rối, anh cảm thấy hoang mang chưa từng có, mọi kỹ năng điều tra của anh đều trở nên vô dụng.
Cho đến khi điện thoại đổ chuông vài tiếng, Chung Cẩn bắt máy, là cuộc gọi từ Vu Phi Dương, hỏi anh đã xong việc chưa.
Chung Cẩn gửi địa chỉ quán cà phê cho Vu Phi Dương.
Vu Phi Dương và Chung Vân Đồng đang ở một cửa hàng KFC gần đó. Sau khi ăn xong gà rán, Chung Vân Đồng nằng nặc đòi mua một suất mang về cho Chung Cẩn, Vu Phi Dương lái xe chở cô bé đến quán cà phê.
Cô bé Tiểu Đồng đội mũ tai bèo màu sô-cô-la, che khuất mái tóc “bát úp” ngộ nghĩnh. Sau lưng đeo ba lô hình Peppa Pig, bé loay hoay, chật vật trèo xuống từ ghế sau ô tô.
Đứng cạnh cửa xe, ánh mắt Tiểu Đồng dừng lại ở cửa sổ một chiếc xe gần đó. Qua ô cửa sổ hé mở, bé thoáng thấy gương mặt nghiêng của một người phụ nữ.
Tiểu Đồng chớp mắt: “Ơ, mẹ?”
Người phụ nữ lái xe đi mất. Tiểu Đồng chu mũi cố hít hà, hình như không phải mùi của mẹ.
Vu Phi Dương từ ghế lái bước xuống, hỏi bé: “Con nhìn gì thế?”
Tiểu Đồng chỉ về phía chiếc xe vừa đỗ: “Mẹ ạ.”
Vu Phi Dương nhìn theo tay bé, chỉ thấy một chú chó vàng đang nằm dài dưới bóng cây tránh nắng.
“Đó là chó, không phải mẹ con đâu.” Vu Phi Dương nhấc bổng Tiểu Đồng lên vai, vác bé đi tìm Chung Cẩn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)