Thu ý đã đậm, quý nhân từ kinh thành ra ngoài du ngoạn cũng nhiều hơn. Trên đường người qua lại như mắc cửi. Vừa xuống xe, Tử Diệp liền cẩn thận bảo vệ chủ tử của mình. Hôm nay chủ tử cùng mấy vị quý nữ hẹn uống trà xã giao tại Phúc Viên Lâu, tuyệt đối không thể để ai va chạm.
Tần Linh dùng mạng che mặt che kín khuôn mặt. Nhưng trời đã chuyển lạnh, gió nhẹ lướt qua, dáng người uyển chuyển mềm mại vẫn không thể che giấu. Khách ăn trong tửu lâu lập tức xôn xao, không ngừng cảm thán dung mạo tựa tiên nhân.
“Nàng chính là tiểu nữ nhi nhà họ Tần đó sao?”
“Nhìn hoa hải đường trên mạng che mặt là biết ngay.”
“Không biết sau này sẽ tiện nghi cho ai?”
“Còn phải nói sao, khẳng định là vị kia rồi!”
…
Không để ý đến những lời bàn tán phía sau, Tần Linh chậm rãi đi lên lầu hai. Còn chưa đẩy cửa, đã nghe thấy một tràng tiếng cười yêu kiều truyền ra.
“Ai da, đại tài nữ của chúng ta đến rồi!” Một nữ tử mặc váy lụa xanh trắng ngồi gần cửa nhất che miệng cười trêu.
Tần Linh tháo mạng che mặt đưa cho Tử Diệp, chậm rãi ngồi xuống:
“Tỷ tỷ đừng trêu Linh Nhi, chẳng qua chỉ là hư danh thôi.”
Ánh mắt Đinh Hạnh lóe lên một tia ghen tị, nhưng trên mặt vẫn tràn đầy ý cười. Nàng đưa tay rót một chén rượu, nói: “Phúc Viên Lâu mới ra hoa lê tửu, muội muội nếm thử xem.”
Phúc Viên Lâu mở đã năm năm. Nghe nói không chỉ ở kinh thành, phàm nơi phồn hoa đều có tửu lâu này. Đồ ăn nổi tiếng nhất, rượu lại càng khiến người lưu luyến. Trang trí thanh nhã tinh tế, còn có loại rượu ngọt chuyên dành cho nữ tử. Quan lại quyền quý đều thích đến đây, giá cả tự nhiên không phải người thường có thể gánh nổi.
Tuy vậy, để thu hút khách, Phúc Viên Lâu cứ đến mồng mười và mười lăm mỗi tháng lại giảm giá. Không ít thư sinh yêu thích không khí nơi này, nhân cơ hội mời bạn bè uống rượu ngon, ngâm thơ đối câu, dần dà thành phong tục. Phúc Viên Lâu liền dứt khoát định hai ngày đó làm ngày thi hội.
Tháng chín cua béo, tháng mười cua càng chắc, cầm càng cua nhấm rượu hoa cúc đúng là hưởng thụ. Phúc Viên Lâu đặc biệt vận cua từ hồ Dương Trừng đến cho khách thưởng thức, Tần Linh và mấy người tự nhiên không muốn bỏ lỡ. Các tiểu thư từ phủ đệ đến đây cũng không hoàn toàn vì ăn cua, mà chủ yếu là để giao hảo tình cảm.
Hiện nay thiên hạ thái bình, các quý nữ tuy không đến mức“tuý sinh mộng tử”, nhưng cũng rất thích ra ngoài du ngoạn.
“Túy sinh mộng tử” (醉生梦死) là một thành ngữ gốc Hán. Nghĩa đen: Túy = say rượu; Sinh = sống; Mộng = mơ; Tử = chết → Sống thì say, chết thì như mộng. Nghĩa bóng: Chỉ lối sống buông thả, hưởng lạc, sống qua ngày không mục tiêu, không lý tưởng, mơ hồ như đang say, không quan tâm đến tương lai hay trách nhiệm.
Đợi tiểu nhị bưng cua lên, Tần Linh mỉm cười nói với Đinh Hạnh: “Để các tỷ chờ lâu rồi, lần này để muội muội mời.”
Trước đó Đinh Hạnh nói sẽ mời, trong lòng quả thực đau như cắt. Cua vốn đã đắt, lại là của Phúc Viên Lâu, giá cả cao đến mức một khuê các nữ tử như nàng cũng khó gánh nổi. Nay Tần Linh chủ động nói mời, sắc mặt Đinh Hạnh lập tức dễ coi hơn nhiều.
“Việc này… sao có thể ngại được.”
“Coi như muội muội bồi tội, các tỷ tỷ đừng từ chối.” Tần Linh dịu dàng cười nói với mọi người.
Thấy ý cười nhanh chóng hiện lên khóe miệng Đinh Hạnh, Tử Diệp đứng bên cạnh khinh thường hạ mắt xuống: hạng người như vậy, sao xứng được gọi chung là tài nữ với tiểu thư.
“Mấy ngày trước nghe nói Lương Thanh Tố bị bệnh.” Một nữ tử mặc áo tím vừa gắp thịt cua vừa nói.
Tần Linh còn chưa kịp hỏi, Đinh Hạnh đã cười nhạt một tiếng: “Nàng ta à? Chẳng qua là vì chuyện hôm đó thôi. Nếu là ta, cũng giả bệnh trốn ở nhà không ra.”
“Ngày nào vậy?” Tần Linh không rõ chuyện, thuận miệng hỏi.
“Ngày ngươi theo đại công chúa đi xem Trường Kinh đó. Lương Thanh Tố nhân cơ hội bày tỏ tâm ý với Chúc chủ sự, kết quả bị từ chối ngay tại chỗ.” Đinh Hạnh nhếch miệng cười: “Kinh thành ai mà không biết Chúc chủ sự thích Linh Nhi của chúng ta. Loại người chỉ có chút dung mạo, đầu óc trống rỗng như Lương Thanh Tố thì làm được việc gì chứ.”
Quý nữ trong kinh thành hiếm có ai dung mạo xấu xí, nhưng nếu bàn về tuyệt sắc, chỉ có nữ nhi nhà họ Tần và họ Lương. Tần gia tiểu nữ Tần Linh da như băng ngọc, đôi mắt long lanh, lại thêm tài hoa xuất chúng, tự mang theo khí chất thanh nhã. Lương Thanh Tố tuy cũng có tài mạo, nhưng chỉ có vẻ ngoài, làm việc lỗ mãng, lại nhát gan sợ phiền phức. Vì thế thái độ của công tử quý nữ kinh thành đối với hai người hoàn toàn khác nhau.
Mấy người vừa ăn cua, vừa uống trà gừng, nói chuyện vụn vặt của nữ nhi gia, ai nấy đều rất thoải mái.
“Hay chúng ta đi Hồng Son Trai xem son phấn đi?” Đinh Hạnh đề nghị.
Tần Linh gật đầu: “Vừa hay, ta mua về tặng người.”
Nhận lại mạng che mặt từ tay Tử Diệp, mấy người mang theo một làn hương thoang thoảng, chậm rãi đi xuống lầu.
Đinh Hạnh mắt tinh, nhìn thấy một thân ảnh quen thuộc ở quầy hàng, liền nhanh bước tiến lên. Tần Linh và những người phía sau thấy vậy cũng theo sau.
Lương Thanh Lạc vừa mới hồi kinh. Mười năm trôi qua, kinh thành tuy chưa đến mức thay đổi long trời lở đất, nhưng cũng đủ khiến nàng cảm thấy xa lạ trong một khoảng thời gian dài. Không muốn chờ đợi trong phủ, nàng dứt khoát kiếm cớ ra ngoài mua đồ cho khuây khỏa. Đang xách hai bầu rượu định trả tiền rời đi thì bị người chặn lại.
“Nha, Thanh Tố muội muội khỏi bệnh rồi sao?” Đinh Hạnh đánh giá Lương Thanh Lạc từ trên xuống dưới, thấy nàng xách rượu trong tay liền che miệng cười nói: “Muội muội thế này, chẳng lẽ định mượn rượu giải sầu?”
Lời vừa dứt, mấy vị tiểu thư đứng sau Tần Linh cũng bật cười khe khẽ.
Lương Thanh Lạc mười năm ở bên ngoài, hiếm khi tiếp xúc với loại nữ tử yểu điệu như vậy. Nay lại nghe nữ tử áo xanh châm chọc muội muội mình, trong lòng lập tức khó chịu. Dù thế nào đi nữa cũng là người có huyết thống, còn chưa tới lượt người ngoài bình phẩm.
Ánh mắt nhẹ lướt qua gương mặt Đinh Hạnh, Lương Thanh Lạc hơi nhíu mày, nói:
“Cô nương, dung mạo xấu thế này đột nhiên tiến sát trước mặt ta, làm ta giật cả mình.”
Đinh Hạnh và những người kia còn chưa kịp phản ứng, khách qua đường đã bật cười, ngay cả chưởng quầy cũng cúi đầu cố nén ý cười.
Lương Thanh Lạc cao hơn Đinh Hạnh nửa cái đầu, khí thế đã hơn hẳn, huống chi là dung mạo.
Hai người đều không mang mạng che mặt, lại thêm hôm nay Lương Thanh Tố chẳng hiểu vì sao toát ra một loại khí chất khó nói thành lời. Mặt Đinh Hạnh đỏ bừng, muốn mở miệng phản bác nhưng so sánh thế nào, nếu Lương Thanh Tố nói nàng xấu, Đinh Hạnh cũng chỉ có thể cắn răng thừa nhận.
“Thanh Tố, sao ngươi lại vô lễ như vậy! Mau xin lỗi Hạnh tỷ tỷ đi.” Tần Linh vừa mở miệng đã là răn dạy, giọng nói nhẹ nhàng ngọt ngào khiến người khác khó sinh chán ghét.
Đinh Hạnh lập tức đắc ý. Tần Linh không chỉ dung mạo không kém Lương Thanh Tố, tài trí còn vượt xa nàng. Lần này xem Lương Thanh Tố xuống đài thế nào.
Liếc mắt nhìn nữ tử mặc áo lam thúy yên, đeo mạng che mặt trước mặt, Lương Thanh Lạc nhớ lại những lời đồn nghe được trong trà lâu, liền biết thân phận của đối phương, chỉ là…
“Ta vô lễ thì liên quan gì đến ngươi, ngươi là mẹ ta à?” Lương Thanh Lạc lười biếng dựa vào quầy, “Các ngươi rảnh, ta thì không. Có thể tránh đường không?”
Tần Linh vạn lần không ngờ Lương Thanh Tố lại thô bạo đến vậy. Trước kia lời qua tiếng lại đều là trong lời có dao, nay Lương Thanh Tố lại trực tiếp rút dao ra.
“Ngươi, to gan!” Tử Diệp tức giận chỉ thẳng vào Lương Thanh Lạc.
Lương Thanh Lạc đổi bầu rượu trong tay trái sang tay phải, “bốp” một tiếng gạt phăng bàn tay đang chỉ vào mặt mình, động tác nhanh đến mức mọi người còn chưa kịp nhìn rõ, Tử Diệp đã loạng choạng ngã ra. Nàng chậm rãi chen qua giữa Đinh Hạnh và Tần Linh, trước khi rời đi còn nghiêng đầu nói một câu với Tần Linh, khiến sắc mặt Tần Linh dưới mạng che mặt khẽ biến.
Mọi người hoàn hồn lại thì Lương Thanh Lạc đã nghênh ngang rời đi.
“Vô thượng Thiên Tôn!” Như thể trong tay thật sự có phất trần, Lương Thanh Lạc lắc lắc tay trái, thở dài: “Bần đạo đúng là quá tàn nhẫn.”
Vừa về đến phủ, hạ nhân liền vội vã mời Lương Thanh Lạc đi gặp phu nhân. Giao bầu rượu cho hạ nhân cất đi, nàng sải bước về phía Nhã Lan viện.
“Phúc Viên Lâu? Nơi đó thường có các nhà tiểu thư lui tới, lỡ họ thấy con lại nhận nhầm thành Tố nhi thì sao?” Lương phu nhân vỗ vỗ tay nữ nhi, dịu dàng nói: “Sau này con nên ở chung với các nàng nhiều hơn.”
Lương Thanh Lạc chột dạ nhớ lại chuyện vừa rồi mình làm, lặng lẽ không nói.
“Tố nhi bị chúng ta chiều hư, làm việc lỗ mãng. Lạc Nhi, con về rồi thì để tâm chăm sóc muội muội một chút.” Lương phu nhân nghĩ đến nhị nữ nhi liền đau đầu. Nhà họ Lương nhân khẩu không đông, ngoài hai nữ nhi chỉ còn một đứa con trai mười hai tuổi, không như những phủ khác có huynh trưởng che chở.
“Dạ.”
“Đi thôi, sang xem Tố nhi.”
Mấy ngày trước Lương Thanh Lạc vừa về đã nghe nói Lương Thanh Tố bị bệnh. Nàng đã ghé thăm mấy lần, thấy không có gì nghiêm trọng nên cũng không lo, chẳng qua là cầu ái không thành.
Sờ cằm suy nghĩ, Lương Thanh Lạc thầm tính khi nào gặp lại cái tên họ Hạ kia… hay là họ gì đó. Dám không để lại chút thể diện nào cho muội muội nàng, nhất định nàng sẽ khiến hắn mất sạch mặt mũi. Dù sao ở thế giới này, người có liên quan đến nàng cũng chỉ có bấy nhiêu.
Men theo Nhã Lan viện đi về phía tây là Lạc các và Tố các, nơi ở của hai tỷ muội. Hai người trực tiếp đi về Tố các.
“Viện của con, nương trồng mấy cây bích đào lá đỏ, đến năm nở hoa sẽ đẹp lắm.” Lương phu nhân mỉm cười chỉ cành cây thò ra khỏi tường.
“Loại đào đó không ăn được.” Lương Thanh Lạc tiếc rẻ chép miệng.
Lương phu nhân không ngờ nữ nhi lại nghĩ đến chuyện ăn uống, liền giả giận nói: “Con nha, đào thì mua là được, trong phủ thiếu chút bạc đó sao?”
“Dạ.”
Thực ra Lương Thanh Lạc nhớ đến những cây đào mật từng trộm ở Giang Nam, vừa ngọt vừa mọng nước, ngon vô cùng.
Năm đó sư phụ đưa nàng rời kinh thành, nhưng chưa đầy một năm đã ném nàng vào một đạo quán nào đó rồi phủi mông bỏ đi. Lương Thanh Lạc vui vẻ tự do, liền xách gói nhỏ lưu lạc giang hồ. Sau này còn gặp lại sư phụ ở một đạo quán vùng Giang Nam, hai thầy trò mắt lớn trừng mắt nhỏ hồi lâu mới hoàn hồn lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


