Đêm đó, Lâm Sùng Văn trở về phủ.
Vị thiếp thất đã chiến tranh lạnh với ông mấy ngày nay bỗng nhiên nguôi giận, bày sẵn một bàn tiệc rượu thức ăn ngon đợi ông trong phòng. Vừa thấy bóng ông bước vào, Khương thị lập tức đon đả nghênh đón, hết hầu hạ cởi bỏ ngoại y lại dìu ông tới bàn tiệc, thậm chí còn tự tay rót rượu đưa tới tận môi, nụ cười kiều mị như hoa, phục thị vô cùng chu đáo.
Đã mấy ngày rồi ông không được hưởng thụ hương ôn ngọc nhuyễn như thế này.
Lâm Sùng Văn quả thực thụ sủng nhược kinh: “Nàng sao thế? Hôm nay sao lại đặc biệt đối xử tốt với ta như vậy?”
Khương thị đưa mắt lúng liếng hờn dỗi lườm ông một cái: “Lão gia nói bậy gì thế, bình thường thiếp đối với ngài không tốt sao?”
“Tự nhiên là tốt rồi.” Lâm Sùng Văn cực kỳ say mê bộ dáng ngoan ngoãn đáng yêu này của bà. Lòng dạ xốn xang, ông ôm chầm lấy bà kéo tuột vào lòng, đưa tay nâng cằm rồi hôn một cái lên má bà: “Nói ta nghe xem, rốt cuộc hôm nay nàng làm sao vậy?”
“Cũng chẳng có chuyện gì to tát đâu.” Khương thị vặn vẹo thân hình mềm mại trong ngực ông, ỏn ẻn nói: “Hôm nay Uyển Nương có tới tìm thiếp, tâm sự với thiếp đôi lời. Thiếp cũng đã suy nghĩ thông suốt rồi, lão gia muốn lấy vợ thì cứ lấy đi, nhưng mà thiếp có một điều kiện...”
Nói đến đây, nhớ lại những lời Lâm Uyển Nương từng thủ thỉ với ông khi trước, ông thở dài thườn thượt: “Con bé từ nhỏ đã phải chịu bao nhiêu cơ cực ở bên ngoài, đáng thương vô cùng, ta hận không thể chịu thay nó. Thế này thì tốt quá rồi, sau này nó sẽ giống như Dao Nhi nha đầu kia, không bao giờ phải chịu uỷ khuất nữa. Đợi Thôi thị sau này vào cửa, cũng sẽ có thêm một người yêu thương con bé.”
Ông cứ tự mình đắm chìm trong viễn cảnh, hoàn toàn không nhìn thấy đôi mắt của Khương thị đang nép trong ngực mình, ánh lên vẻ cay độc như tẩm nọc rắn.
Đợi đến khi ông hoàn hồn cúi xuống nhìn mỹ thiếp trong ngực. Nàng lại bày ra nụ cười vô cùng quyến rũ, vươn tay quàng lấy cổ ông, giọng điệu kiều mị hờn dỗi: “Sau này Thôi thị kia vào cửa rồi, lão gia cũng không được bỏ rơi thiếp đâu đấy nhé?”
“Làm sao có chuyện đó được!” Lâm Sùng Văn muốn trầm luân chết đi sống lại trong chốn ôn nhu hương này. Thấy đôi mắt lúng liếng đọng sương xuân của nàng, ngọn lửa tình trong lòng ông sớm đã không kiềm chế nổi, nhấc bổng nàng lên đi thẳng về phía chiếc giường êm ái.
Bức màn vội vã buông xuống. “Tâm can bảo bối của ta, mấy ngày nay nàng lạnh nhạt làm ta thèm muốn muốn chết đi được, hôm nay ta nhất định phải hảo hảo thương yêu nàng.”
Một đêm hoang đường vô độ, sáng hôm sau lúc thức dậy bước ra khỏi cửa sắc mặt ông quả thực hân hoan đắc ý, vừa vặn lại đụng ngay Lâm Uyển Nương cũng đang trên đường đi ra khỏi phủ.
“Phụ thân.” Thiếu nữ cười ngọt ngào, bước tới thỉnh an.
“Con định ra phủ sao?” Lâm Sùng Văn nhìn nàng, ánh mắt ngập tràn vẻ từ ái. “Thân thể con mới khỏe lại, bên ngoài gió máy, có việc gì cứ sai nha hoàn đi làm là được.”
Lâm Uyển Nương cong khóe mắt, cười đáp: “Nữ nhi biết rồi ạ. Chỉ là nhốt mình trong phòng bấy lâu nay, thực sự vô cùng bức bối. Trùng hợp dạo trước Kinh Thoa Các mới nhập về ít phấn sáp mới, nữ nhi muốn ghé qua xem thử, xem như đi ra ngoài giải sầu.”
“Cũng phải.” Lâm Sùng Văn gật gật đầu, “Vậy con tự mình chú ý một chút, về sớm nhé.” Nói xong, ông lại dặn dò Thải Nhạn: “Chăm sóc nhị tiểu thư cho tốt, tuyệt đối không được lơ là.”
Thải Nhạn tất nhiên gật đầu vâng một tiếng, cùng Lâm Uyển Nương đứng nhìn Lâm Sùng Văn xuất phủ. Chỉ đợi bóng dáng ấy bước lên xe ngựa, từ từ khuất dạng, ý cười trong mắt vị cô nương mới dần tắt lịm. Chẳng còn vẻ ân cần ngoan ngoãn như ban nãy, nàng lạnh nhạt phân phó: “Thải Nhạn, chúng ta đi thôi.”
Hai chủ tớ quả nhiên đi thẳng tới Kinh Thoa Các. Cả hai đội mũ duy ngạo (mũ có rèm che mặt) bước vào trong.
Chưởng quầy vốn tính xởi lởi, đem hết phấn sáp mới nhập ra bày biện, nụ cười mang theo vài phần nịnh nọt: “Không giấu gì cô nương, đây đều là hàng tốt nhập từ Kim Lăng, ngày thường khó mà thấy được. Các vị thiên kim khuê các trong kinh thành đều ưa chuộng loại này, cô nương cứ từ từ lựa chọn.”
Lâm Uyển Nương liếc nhìn một vòng. Quả nhiên đầy bàn son phấn, trâm cài châu ngọc rực rỡ muôn màu khiến người ta hoa cả mắt. Nàng cầm lên bỏ xuống, bộ dạng có chút thất thần. Xem ra đống phấn son bày la liệt này chẳng có món nào lọt được vào mắt nàng.
Chưởng quầy thấy vậy liền sốt ruột: “Cô nương đều không ưng mắt món nào sao?”
Thiếu nữ dưới lớp màn che khẽ lắc đầu, chần chừ hồi lâu rồi mới mím môi lên tiếng: “Ta nghe người ta đồn, chưởng quầy ở đây có bán Phù Ngọc Cao trị được vết bớt bẩm sinh?”
Chưởng quầy nghe xong có chút chần chừ: “Có thì có, chỉ là... thứ Phù Ngọc Cao này không phải vật tầm thường, dược tính rất hung hiểm. Cô nương từ đâu mà biết được?”
“Không giấu gì chưởng quầy, mặt ta sinh hắc ban đã lâu, chẳng hiểu sao chữa mãi không khỏi.” Thiếu nữ đưa tay vuốt ve gò má, tuy cách lớp màn che không rõ diện mạo, nhưng giọng điệu lại vô cùng u sầu. “Ta thực sự sốt ruột, đã cầu y hỏi thuốc khắp nơi. Tình cờ nghe người ta nhắc đến Phù Ngọc Cao có thể trị được chứng này, nên mới cất công tìm tới đây.”
Trước kia khi còn ở Thanh Châu, Lâm Uyển Nương đã từng nghe nói qua vật này. Một vài ả đào hát chốn thanh lâu thường lén lút mua Phù Ngọc Cao về bôi. Đây là loại thuốc truyền từ Tây Vực tới, bên trong chứa tằm đực, rễ phượng tiên cùng nhiều loại kỳ hoa dị thảo. Thuốc có công hiệu dưỡng nhan hoán cốt, bôi vào giúp sắc mặt hồng nhuận, da thịt trắng ngần như tuyết, quả là một kỳ trân dị bảo.
Nhưng đồng thời, nó cũng mang dược tính thôi tình. Nữ tử bôi vào thì không sao, nhưng nam tử mà ngửi phải mùi này sẽ sinh ý loạn tình mê, tà hỏa thiêu đốt. Nếu cứ tiếp diễn lâu ngày, cơ thể sẽ bị đào rỗng, cạn kiệt tinh lực, vĩnh viễn không thể hành sự.
Chính vì lẽ đó, loại Phù Ngọc Cao này chỉ lưu hành ngầm trong các ám quán thanh lâu, chưa bao giờ được bày bán công khai. Nhưng nếu có kẻ chịu khó tìm tòi, vẫn có thể dò la được tung tích.
Chưởng quầy cũng không nghĩ ngợi nhiều, vòng ra nhà trong lấy hộp Phù Ngọc Cao đem ra, cẩn thận dặn dò: “Cô nương khi dùng nhớ phải cẩn trọng, thứ này tự mình bôi thì không sao, chỉ là đừng để lang quân...” Ông ta sợ rước họa vào thân.
Nhưng lời còn chưa dứt, Thải Nhạn đã trừng mắt ngắt lời: “Chưởng quầy ăn nói xằng bậy gì thế, cô nương nhà ta vẫn là khuê nữ đợi gả, lấy đâu ra lang quân!” Ra là mua để tự dùng. Chưởng quầy lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Hai chủ tớ bước ra khỏi Kinh Thoa Các. Tránh đi những nơi đông người mà rẽ vào một con ngõ nhỏ, Lâm Uyển Nương tháo chiếc mũ rèm xuống, rũ mắt nhìn hộp Phù Ngọc Cao trong tay. Đó là một hũ sứ nhỏ xíu, nằm lọt thỏm trong lòng bàn tay. Nàng lấy khăn tay bọc kín lại, vừa định giao cho Thải Nhạn cất giữ thì bỗng nghe phía sau có tiếng gọi: “Lâm nhị tiểu thư.”
Lâm Uyển Nương giật thót mình. Làm chuyện mờ ám nên trong lòng chột dạ, nàng chỉ biết nắm chặt hộp Phù Ngọc Cao giấu ra sau lưng, vội vàng quay đầu lại nhìn. Người đứng phía sau nào ai khác, chính là Thanh Sơn. Lần trước khi rơi xuống hồ ở Tây giao, nàng cũng coi như đã nói chuyện với hắn vài câu, biết rõ hắn là tâm phúc bên cạnh Tạ Quân. Tất nhiên nàng không dám đắc tội, khẽ cúi đầu: “Đại nhân.”
“Kẻ hèn này không nhận nổi tiếng 'đại nhân' của cô nương đâu.” Sắc mặt Thanh Sơn ôn hòa, có vẻ vô cùng dễ nói chuyện, “Lâm nhị tiểu thư cứ gọi ta là Thanh Sơn là được.”
Làm sao Lâm Uyển Nương dám gọi thẳng tên, nàng vẫn giữ phép tắc: “Không biết đại nhân tìm Uyển Nương có chuyện gì chỉ giáo?”
“Ta theo Hầu gia đi ngang qua đây, tình cờ trông thấy cô nương.” Một câu nói thuận miệng của Thanh Sơn lại dọa Lâm Uyển Nương sợ đến tái mét mặt mày. Nàng run giọng hỏi: “Hầu gia... cũng đang ở đây sao?”
Thanh Sơn gật đầu, nghiêng người né sang một bên. Nơi đầu ngõ vắng vẻ có một chiếc xe ngựa đang lẳng lặng đỗ ở đó. Trướng xanh mui hoa, Lâm Uyển Nương nhìn quen mắt vô cùng. Đó đích thị là xe ngựa của Tạ Quân.
Thanh Sơn tiếp lời: “Hầu gia thấy cô nương, nghĩ rằng cô nương ốm đau mới khỏi, e là không chịu được gió máy, liền sai Thanh Sơn tới mời cô nương lên xe, tiện đường đưa Lâm nhị tiểu thư hồi phủ.”
“Không... không cần đâu... Đa tạ ý tốt của Hầu gia...” Lâm Uyển Nương cuống quýt muốn tìm cớ uyển chuyển từ chối. Nhưng người đứng trước mặt nàng là Thanh Sơn, sắc mặt hắn không chút đổi thay, chỉ đưa tay làm thế mời: “Lâm nhị tiểu thư, xin mời.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)