Beta: Tịnh Nghiên
- -----------------------------------------------
Tiễn Ý Ý lập tức hạ lệnh cho hai người bên kia.
Hai người bên này chờ đến mốc meo, làm cầu hỉ thước cho đôi tình nhân không biết vì vụ gì mà lại giận dỗi cãi nhau này nửa ngày, cuối cùng cũng nhận được mệnh lệnh đến từ đại tiểu thư.
Một người trong đó giơ điện thoại, một người khác chỉnh lí lại quần áo, nghiêm mặt bước nhanh về phía dãy ghế dài.
Phú nhị đại kia còn muốn động tay động chân với Lương Quyết Thành, vừa hướng về phía bả vai của anh, vừa nói mấy lời ám muội.
Ánh mắt Lương Quyết Thành lạnh lùng.
Học tập phải tiến hành theo chất lượng, anh cho tới hiện tại đã tiến bộ rất lớn, anh tin rằng tiếp theo anh sẽ càng có thể làm tốt hơn. Một khi đã vậy thì người trước mặt này cũng chẳng còn giá trị gì nữa.
Lương Quyết Thành đặt cốc rượu xuống.
"Lương thiếu gia."
Một nam nhân bước tới, dưới tầm mắt kinh ngạc của mọi người, hướng Lương Quyết Thành cúi người nịnh nọt, cười một cái: "Đã khuya rồi, ngài nên về nhà."
Nam nhân vẫn duy trì bộ dáng khom lưng, đối với Lương Quyết Thành cung kính nói.
Phú nhị đại kia lập tức thu hồi tay, trong mắt tràn đầy hoài nghi.
Thiếu niên đối diện này không phải nói chỉ là một học sinh cấp 3 bình thường có chút tài năng thôi sao? Hắn cũng là bởi vì thế mới dám đối với nam sinh này vươn tay, rục rịch.
Đột nhiên từ đâu ra một nam nhân gọi thiếu niên này là thiếu gia, lại dùng thái độ cung kính như vậy. Mà thiếu niên đối diện, ánh mắt cũng không có quá nhiều bất ngờ và nghi hoặc, thậm chí còn lóe lên một tia sáng tỏ.
Phú nhị đại lúc này mới tỉ mỉ đánh giá chàng thiếu niên trước mặt.
Ban đầu hắn chỉ nghĩ anh là một người bình thường, cho nên ánh mắt cơ bản đều đặt trên khuôn mặt của Lương Quyết Thành. Lần này, sự chú ý của hắn lại tập trung lên một thân đồ hiệu cao cấp trên người anh.
Trên người Lương Quyết Thành là áo sơ mi trắng và quần bò, cùng với áo khoác tùy ý vắt ở bên cạnh, cùng là người trong giới, nhìn kỹ một chút liền có thể nhận ra được mấy món đồ này có giá trị không nhỏ.
Lương Quyết Thành không đáp lại.
Khi nhìn thấy những người này, anh liền biết là do ai kêu đến.
Lương Quyết Thành nắm chặt di động, hẳn là Tiễn Ý Ý cũng thông qua phương thức kia biết anh đang ở đây.
Anh rũ mắt.
Cô có ý gì?
Nói với anh những lời tuyệt tình như vậy, lại không buông bỏ được anh. Tối muộn rồi còn không ngủ, lại chạy tới giám thị anh sao?
Loại hành vi này, anh nên khiển trách mới phải. Thế nhưng Lương Quyết Thành lại không thể phủ nhận... trong lòng anh bị cô an ủi đến thoải mái hơn nhiều rồi.
Khi phát hiện ra điểm tâm tư này, Lương Quyết Thành cảm thấy chính mình vô cùng khốn khổ. Làm sao anh lại có thể dễ dàng bị một động tác nhỏ của cô gái ấy làm tâm động đến thế chứ.
Cục diện này tiến hành không nổi nữa, Lương Quyết Thành cầm áo khoác đứng dậy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

