Beta: Tịnh Nghiên
Đích xác là bởi vì không trưởng thành ở bên người ông cho nên mới có thể học phải những thứ không tốt kia, đây cũng là sai lầm của Tiễn lão gia tử.
"... Về sau, con ở cùng với cha mẹ đi, ít trở về chỗ ông nữa."
Tiễn lão gia tử thoái nhượng một bước.
Tiễn Mân Văn ôm mặt khóc rời đi.
Cha mẹ Tiễn cái gì cũng không dám nói, bước chân vội vàng đi theo nữ nhi rời đi.
Sau khi bọn họ rời đi, ông nội có vẻ trầm lắng hơn.
Ông hỏi thương thế của Lương Quyết Thành, sau cũng không nói thêm gì nữa. Đối với sự tình phát sinh đêm nay, lão nhân gia vô cùng thất vọng.
Tính tình cháu gái ruột đã hỏng hồi, trong lòng ông đều tràn ngập phiền muộn.
*
Tiễn Ý Ý với Lương Quyết Thành trở về nhà đã là đêm khuya.
Trên mu bàn tay của anh còn có một vết thương thật dài, Tiễn Ý Ý biết đây là do bảo vệ cô mà ra, trong lòng có đủ loại tư vị. Đợi Lương Quyết Thành thay xong quần áo ở nhà, cô chủ động tiến tới đem vết thương của anh bôi thuốc rồi băng bó lại một lần.
Lương Quyết Thành vươn tay tùy ý để cô động, thuận theo thậm chí có chút giống một con mèo lười.
Vết thương trên tay thoạt nhìn có chút dữ tợn, bác sĩ nói phải cẩn thận chữa trị thật tốt, miễn cho lưu lại sẹo.
Dựa theo lời bác sĩ gia đình nói, chiếc nhẫn này mà làm bị thương thì xác thực không tốt lắm. Nếu vạch ra ở trên mặt Tiễn Ý Ý, chỉ sợ thật sự về sau sẽ lưu lại sẹo. Cuối cùng nói không chừng còn phải cấy da.
Lần duỗi tay này của Lương Quyết Thành xem như cứu được gương mặt khả ái của Tiễn Ý Ý.
Bị thương, cho nên Tiễn Ý Ý danh chính ngôn thuận xin phép nghỉ cho Lương Quyết Thành.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)