: Shmily
- ---------------------
Lương Quyết Thành thiếu chút nữa muốn điên rồi.
Tình trạng của anh đều dọa đến Tiễn Ý Ý.
Cú điện thoại kia liền để Lương Quyết Thành liên tưởng đến một vài chuyện không tốt lắm, toàn thân gắt gao căng cứng lại, tay nắm chặt thành quyền, móng ngăn ngắn ngủi đều muốn đâm sâu vào trong da thịt.
Tiễn Ý Ý vô cùng bất an.
Lúc ấy cô hỏi rõ ràng xong liền giúp Lương Quyết Thành cúp điện thoại, hai người đến cả áo khoác cũng không lấy, thậm chí còn không kịp gọi Lưu thúc đến đón người, trực tiếp xuống lầu gọi xe chạy thẳng đến bệnh viện trung tâm.
Lương Quyết Thành mặc một chiếc áo T-shirt mỏng manh, cả người căng thẳng, Tiễn Ý Ý lo lắng nắm tay anh, thật cẩn thật đem móng tay anh tách ra khỏi lòng bàn tay.
Tiễn Ý Ý không dám khuyên Lương Quyết Thành cái gì.
Bây giờ có nói cái gì cũng vô dụng.
Trên thế giới này không ai là có thể cảm nhận được chính xác tâm tình của người khác cả, chỉ có khi đem mình đặt cùng vào hoàn cảnh của người đó mới có thể cảm thụ được tất cả.
Tiễn Ý Ý với mẹ Lương chỉ gặp nhau có vài lần, quan hệ cũng chỉ có thể nói là không tệ, mẹ Lương là một trưởng bối tốt, đối với Tiễn Ý Ý mà nói, bà như một trưởng bối, cũng như một người bạn, chính cô bây giờ cũng cảm thấy có chút lo lắng không chịu được, huống chi còn là Lương Quyết Thành.
Nếu như là người khác ở phía sau tới khuyên giải Tiễn ÝÝ, cô cũng không có cách nào làm cho mình thật sự tỉnh táo lại.
Cô đã như vậy rồi thì làm sao có thể khuyên nổi Lương Quyết Thành chứ.
Cái cô có thể làm cho anh chính là ở bên cạnh anh mà thôi.
Tài xế lái xe nhìn điểm bệnh viện trên màn hình điện tử, lại nhìn hai người tuổi không lớn ở đằng sau, trên mặt đều trắng bệch, không biết đã gặp phải chuyện gì, dưới chân ông đạp ga hết cỡ, một đường lao nhanh trên dòng xe cộ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



