: Shmily
- -------------------------
Trò khôi hài này náo loạn một hồi lâu cuối cùng cũng kết thúc.
Lương Nguyệt Ninh không bị thương, cũng rất nhanh được anh trai, chị gái của mình, cùng một... người quen? Đứng ra bảo vệ.
Nhân viên khách sạn thật vất vả mới tiễn một đám ông lớn này rời đi, thiếu chút nữa nghĩ rằng bọn họ sẽ ẩu đả đến nơi.
Đám người Tiễn Ý Ý trở về chỗ ở của Lương Nguyệt Ninh.
Diệc Văn cũng ở đó.
Hắn cũng ở chỗ này, là hàng xóm của cô bé, đồng thời con là công thần đứng ra bảo vệ Lương Nguyệt Ninh, cho nên Tiễn Ý Ý mới cho phép hắn vào phòng khách uống trà.
Lương Nguyệt Ninh ôm cốc nước cúi đầu kể nguyên nhân mình động thủ.
"Em biết thế là sai, thế nhưng lại không nhịn được."
Cô bé không hỏi người Diêu gia nói có đúng hay không, chỉ cần nhìn sắc mặt của Tiễn Ý Ý, cô bé liền có thể xác định được bọn họ không hề nói dối.
Người cũng đã đánh rồi, cùng lắm thì bị tạm giữ mà thôi.
Dù sao ác khí nén trong người nhiều năm như vậy, rốt cuộc cũng có thể phát tiết ra khiến cô bé vô cùng vui vẻ.
Nghĩ nghĩ, Lương Nguyệt Ninh lặng lẽ ngẩng đầu nhìn Diệc Văn.
Diệc Văn này quả thật là khiến cho người ta dễ liên tưởng tới mấy người trong giới hắc ám.
"Chuyện hôm nay cảm ơn tiên sinh. Em gái của tôi phiền anh quá."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)