+ Beta: Shmily
- ---------------------------
Diêu Nhất Lâm bị hai anh em Lương gia liên tiếp chống đối, cười cũng cười không nổi nữa.
Đây đều là loại người gì vậy chứ!
Trong tài liệu tra được, Lương Nguyệt Ninh chỉ là một cô nhóc hướng nội có chứng tự bế, Diêu Nhất Lâm nghĩ cũng đơn giản, chỉ cần đem người mang ra gặp mặt, nói rõ ràng mối quan hệ, vậy thì chắc chắn quan hệ giữa bọn họ có thể sẽ được cô bé hòa tan đi chút ít.
Có Lương Nguyệt Ninh trong tay rồi, Lương Quyết Thành chẳng phải cũng sẽ nắm được dễ dàng sao.
Không nghĩ tới con nhóc này lại cảnh giác như vậy.
Cửa kính ô tô của Diêu Nhất Lâm bị gõ vang.
"Chị Diêu."
Nữ sinh đứng ở bên ngoài hơi khom lưng, bề người rất xinh đẹp, đang mím môi cười.
Có chút quen mắt.
Diêu Nhất Lâm nghĩ ngợi: "... Cô là Tiễn gia, Tiễn Mân Văn?"
"Là em, chị Diêu." Tiễn Mân Văn thanh nhã nói, "Mới nãy hình như là chị tìm con gái nhỏ của Lương gia nói chuyện phải không, chị quen em ấy ạ?"
Diêu Nhất Lâm bỗng nghĩ tới, Tiễn Mân Văn là chị gái của Tiễn Ý Ý, vô luận là quan hệ như thế nào thì Lương Nguyệt Ninh khẳng định cũng sẽ không từ chối cô chị gái này của Tiễn gia đi.
"Phải." Diêu Nhất Lâm vén vén tóc, "Xem như là một cô em gái khác đi."
Tiễn Mân Văn cười tủm tỉm, "Là vậy sao, thảo nào mà chị Diêu lại tới tìm em ấy."
"Không quấy rầy chị nữa." Tiễn Mân Văn nhường ra một bước, "Em về trước nhé."
Tiễn Mân Văn chào hỏi Diêu Nhất Lâm xong, rũ mắt nghĩ ngợi cảm thấy có chút không đúng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

