: Thương Thù
Beta: Linh Chi
- -------------------------------
Khó có được một lần Tiễn Ý Ý nhận thức được mình nhát gan thế nào, thừa dịp Lương Quyết Thành còn chưa kịp phản ứng, cô đã nhào qua đóng sầm cửa lại, vội vã ném lại câu "chúc ngủ ngon", sau đó trực tiếp đem anh nhốt ngoài cửa.
Lương Quyết Thành đứng ở bên ngoài, mái tóc còn hơi ẩm ướt, cúi đầu nhìn chiếc khăn tắm bên hông mình như có điều suy nghĩ, cảm thấy lần sau mình nên thu liễm một chút.
Tiểu cô nương da mặt mỏng, phải chú ý nhiều thêm mới được.
Bọn họ muốn đi lên trên núi ngắm cảnh, trên đó mát mẻ hơn, nhẹ nhàng lại khoan khoái, thế nhưng ở đây cây cối quá nhiều, quá rậm rạp dẫn đến việc muỗi ở đây cũng không phải ít. Tiễn Ý Ý đi lên núi được mấy trăm mét thôi mà có cảm giác như mình đang tự dâng thịt lên cho các đại gia muỗi ăn no vậy.
Thuốc chống muỗi đốt căn bản ở cái loại địa phương hoang dã như thế này cũng mất đi tác dụng, nhu nhược đến không chịu nổi.
Tiễn Ý Ý bò lên bậc thang bằng đá, vẻ mặt thống khổ một chưởng vỗ xuống đùi, con muỗi chảy máu nát bét.
"Rốt cuộc là chúng ta đi lên núi ngắm cảnh, hay là lên đây để đoàn quân muỗi bắt đi làm lương thực dự chữ hả?"
Vẻ mặt Tiễn Ý Ý hoài nghi nhân sinh.
Lương Quyết Thành cũng đau lòng cái thể chất gọi muỗi này của cô. Anh không có bôi thuốc, thế nhưng mấy con muỗi đều không thèm đếm xỉa đến anh, chỉ nhìn chằm chằm Tiễn Ý Ý. Đối với mấy con muỗi này, Lương Quyết Thành đúng là có lòng nhưng không đủ lực.
Cái này bọn họ quả thật không có suy tính kỹ càng.
Tiễn Ý Ý mặc áo chống nắng dài che tới đùi, thế nhưng phía dưới chỉ mặc một cái quần bò ngắn, lộ ra đôi chân dài mảnh mai, tất nhiên đã trở thành mục tiêu của mấy con muỗi. Đi được có một đoạn mà đùi cô đã chi chít những vết đỏ không nỡ nhìn thẳng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)