Công xã chắc chắn sẽ đưa nhóm người tị nạn này xuống các đại đội; muộn nhất là ngày mai, những người này bao gồm cả cô sẽ bị đóng gói đưa đi. Cô phải tìm cách ở lại, chứ làm nông kiếm công điểm thì khác nào lấy mạng cô!
Ngày hôm sau, khi cô vẫn chưa nghĩ ra cách nào để ở lại, bí thư công xã đã dẫn theo mấy người mà hôm qua chưa từng gặp đến.
Bí thư công xã vừa đến đã bắt đầu phát biểu theo kiểu quan phương: “Để mọi người sớm an cư lạc nghiệp, hôm qua chúng tôi đã họp bàn về nơi ở cho mọi người. Hôm nay chúng tôi cũng đã mời các đội trưởng ở dưới lên đây. Mọi người hãy theo danh sách, đi theo đội trưởng của mình về đại đội an cư.”
“...”
Bí thư công xã cảm thấy hơi ghê tởm, nụ cười trên mặt cứng đờ. Tuy Chu Đại Sơn trông như một thiếu niên chưa lớn, giọng nói có hơi ẻo lả cũng là bình thường, nhưng cổ họng của cô đã ăn đủ thứ nên sớm đã khàn đặc, huống chi cô còn cố tình tỏ ra ẻo lả. Một bí thư công xã có gốc gác trong sạch, tư tưởng đúng đắn như ông ấy không thể chấp nhận được.
“Đồng chí này, lao động là vinh quang, chỉ có đi sâu vào thực tiễn mới có thể rèn luyện ý chí của mình, không thể chỉ nghĩ đến an nhàn hưởng lạc được.”
Vậy mà lại không có tác dụng. Năm xưa đối mặt với những kẻ si mê mình, chiêu này của cô trăm trận trăm thắng cơ mà.
Đã không có tác dụng, Chu San dứt khoát thu lại bộ dạng đó, giải thích: “Là thế này thưa bí thư, cháu không phải trốn tránh lao động, mà là cháu sợ mình lãng phí lương thực.
Với cái thân thể này của cháu, nếu làm việc nặng thì không kiếm đủ miếng ăn đâu ạ. Đến đại đội rồi, các cô các bác chắc chắn sẽ không để cháu chết đói như vậy, cháu chỉ có thể nhận sự cứu tế của họ.
Cháu thực sự không còn mặt mũi nào để vô tư nhận lòng tốt của người khác nữa rồi. Chặng đường đến đây cũng là nhờ mọi người tốt bụng giúp đỡ cháu mới sống sót đến được công xã chúng ta. Bây giờ có cơ hội tự mình kiếm cơm ăn, cháu muốn tự nuôi sống bản thân mình.”
Bí thư công xã vô cùng kinh ngạc, vẻ mặt trở nên nghiêm túc. Cậu thanh niên này tuy có hơi ẻo lả, nhưng cốt cách vẫn là một đấng nam nhi. Quân tử không ăn của bố thí, phẩm chất như vậy thật đáng quý.
Ông ấy thầm rà soát trong đầu xem ở công xã có chỗ nào phù hợp với tiểu đồng chí này không, rồi lại đánh giá vóc dáng của Chu San, không hợp, không hợp. Ông ấy lại đổi một góc nhìn khác, có rồi.
“Thế này nhé tiểu đồng chí, nhà ăn của công xã đang thiếu một chân lao động tạm thời chuyên rửa rau. Nếu cậu thấy được, tôi sẽ dẫn cậu qua đó ngay bây giờ.”
“Được ạ! Không vấn đề gì! Cảm ơn bí thư, ngài đúng là người tốt, luôn lo cho cái lo của quần chúng. Nếu không có ngài, cháu cũng không biết phải làm sao nữa.”
****
“Bà Tiết, xem tôi đưa ai đến cho bà này.”
Bà Tiết đang xoa lưng, nghe tiếng liền nhìn về phía người mới tới, rồi thấy sau lưng bí thư công xã còn có một thằng nhóc tị nạn. Bà ấy đứng dậy, bước về phía bí thư công xã, nói: “Ngọn gió nào đưa ngài đến tận bếp sau của chúng tôi thế này.”
“Chẳng phải trước đây bà còn nói với tôi, tuổi già rồi rửa rau không nổi nữa sao. Đây không phải vừa có người phù hợp là tôi vội vàng đưa đến cho bà ngay à.” Vừa nói, ông ấy vừa chỉ vào Chu San, ra hiệu cho bà Tiết xem có hài lòng hay không.
Vừa nghe là người đến làm việc, bà Tiết liền lộ vẻ không vui. Sao lại tìm một đứa choai choai như gà con thế này, bà đây dùng một tay cũng nhấc bổng cậu ta lên được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

