“Gặm xương của con đi.” Chu San đặt khúc xương vào tay Vương Tiểu Bàn.
“Nhân cơ hội này, con ra ngoài mở mang tầm mắt một chút.”
“Có cái gì hay mà mở mang? Trên đường chạy nạn còn chưa đủ cho mày mở mang à!”
“Bố, đó là thủ đô đấy!”
Nghe đến “thủ đô”, Vương Phú Quý do dự. Ông ấy cũng muốn đến đó xem thử, bất giác lại nhìn sang cô con gái đang im hơi lặng tiếng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

