“Chọn nó hả?” Vương Phú Quý không mấy vui vẻ nhìn gã “anh trai xác chết” bên cạnh Chu San.
Thấy Vương Thúy Thúy gật đầu, Vương Phú Quý liền vác gã “anh trai xác chết” lên vai như vác một con lợn chết.
Gã “anh trai xác chết” cố gắng phản kháng, nhưng bị sức mạnh tuyệt đối của Vương Phú Quý đè bẹp. Chút sức lực khó khăn lắm mới tích góp được đã cạn kiệt, anh ta đành mặc cho Vương Phú Quý vác đi.
Chu San nghe thấy tiếng phản kháng yếu ớt, cô dùng hết sức bình sinh mở mắt ra, chỉ có thể lờ mờ nhìn thấy hai bóng lưng cao lớn, người cao hơn còn đang vác một vật thể gầy gò dài ngoằng không rõ là gì.
Tuy không được thừa hưởng ký ức của con quỷ đói chết tiệt kia, nhưng phản xạ cơ bắp của cơ thể vẫn còn. Chu San nhanh chóng lê mình đến vị trí của gã “anh trai xác chết”, noi gương truyền thống tốt đẹp của đối phương, đặt mông ngồi lên nắm cỏ, chiếm làm của riêng.
****
Chiếm được chỗ rồi, Chu San không chút do dự nhét nốt nắm cỏ cuối cùng dưới mông vào miệng, gương mặt đau khổ nhai nuốt.
Người bên cạnh vẫn luôn chú ý cũng muốn lao tới cướp cỏ, nhưng khổ nỗi không còn chút sức lực nào, mà hành động của Chu San lại quá nhanh gọn, đành phải tiếp tục nằm im như xác chết.
Còn về gã “anh trai xác chết” bị vác đi không nói một lời kia, bọn họ chỉ biết ghen tị muốn chết. Nhìn hai cha con kia là biết điều kiện tốt, thời buổi này vừa cao vừa khỏe, chắc chắn không ăn uống thiếu thốn gì. Người ta được vào chốn sung sướng rồi, đâu như bọn họ, còn chẳng biết có ngày mai hay không.
Hôm qua sau khi đến công xã này, cả nhóm người hễ thấy màu xanh là như châu chấu tràn qua, vơ hết cỏ trong tầm mắt nhét vào bụng, có được một bữa no nê thỏa mãn. Dù sao thì điều kiện của công xã này trông cũng không tệ, trong ruộng vẫn còn mầm lúa héo hon, đất cũng không khô cằn nứt nẻ.
Hơn nữa hôm qua còn có mấy cô gái được người ta dẫn về nhà, đổi lấy mấy cân lương thực thô làm sính lễ. Mấy gia đình đó cũng coi như đã có chỗ dừng chân ở công xã này. Những người còn lại như họ bây giờ chỉ chờ lãnh đạo công xã ra mặt sắp xếp, tìm một nơi có thể lấp đầy cái bụng.
Chu San không biết những người này đang nghĩ gì, cô đang bị ký ức của quỷ đói tấn công. Có lẽ là ý thức còn sót lại của cơ thể này, giờ đã được ăn no nên cũng từ bỏ việc chống cự, Chu San tiếp nhận toàn bộ ký ức của quỷ đói.
Chu Đại Sơn là tên của quỷ đói. Cậu ta quả thực có phúc lớn, sống mười sáu năm thì được hưởng phúc mười ba năm, là con trai độc nhất của lão địa chủ, lại còn là đứa con có được lúc tuổi già.
Tiếc là sau khi người cha địa chủ qua đời, gia sản bị tịch thu, vốn dĩ dựa vào khoản tiền riêng mà cha để lại cũng có thể sống yên ổn cả đời, nhưng lại gặp phải năm đói kém. Vì miếng ăn, cậu ta đã tiêu sạch số tiền đó, đành phải theo đoàn người lớn đi lánh nạn.
Chặng đường này thực sự là sống trong bể khổ, oán khí ngút trời khiến cậu ta sau khi đến công xã gặm xong cỏ, đã dựa vào công đức trăm kiếp mà nhìn thấy Chu San, một kẻ xui xẻo thất đức dễ ra tay.
Tiếng chiêng trống vang trời cắt ngang dòng suy nghĩ, cô thấy mấy người mặc trang phục Tôn Trung Sơn xuất hiện trước mặt, phía sau còn có một chiếc xe đẩy nhỏ, trên đó đặt rất nhiều bánh ngô. Chẳng còn hơi sức đâu mà tức giận nữa, hai mắt Chu San sáng rực dán chặt vào đống bánh ngô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

