Vương Phú Quý thấy chưa gọi cơm, liền gọi ba bát cơm trắng và ba cái bánh bao bột mì trắng.
“Tổng cộng bốn đồng ba hào, nửa cân phiếu thịt và một cân phiếu lương thực.”
Vương Phú Quý bất giác móc tiền và phiếu ra, đưa xong quay đầu lại đã thấy hai đứa con trời đánh đã ngồi vào bàn rồi, Chu San còn vẫy tay ra hiệu cho ông.
Không đợi Vương Phú Quý nói móc, Chu San đã đưa tờ đơn bác sĩ kê cho Vương Phú Quý.
“Còn có cả sữa mạch nha nữa à, vừa hay nhà mình hết rồi. Hộp kia còn là nhờ phúc của dượng con đấy, vẫn là Đại Sơn lanh lợi, biết tìm người kê đơn.”
Vương Thúy Thúy ngồi đối diện Vương Phú Quý, bực bội nhìn cha mình. Từ khi cô ấy mang thai, cha cô ấy đã phản bội rồi, hễ có bóng dáng Chu Đại Sơn là bắt đầu khen.
“Sao bố không nói là ý của con?”
Vương Phú Quý lắc đầu: “Con không có cái đầu óc đó.”
“Hừ!” Vương Thúy Thúy tức giận quay người đi, không thèm nhìn Vương Phú Quý.
Chu San ăn chực, cần mẫn bưng bê đồ ăn qua lại, đồ ăn đủ rồi liền vội vã ngồi xuống.
Dùng đũa khéo léo gẩy vài cái, cô đã tách được hai cái đùi gà lớn ra, một cái gắp cho người trả tiền, một cái gắp cho chỗ dựa để mình ăn chực, sau đó lại nhanh chóng gắp hai cái cánh gà, tất cả đều cho vào bát của mình.
“Bố, chị Thúy Thúy, ăn nhanh đi, thịt gà nguội là không ngon đâu.” Nói xong liền cắm cúi gặm cánh gà.
Vương Thúy Thúy quay đầu nhìn bộ dạng vô tích sự của Chu San, đưa tay lên véo vào phần eo không có mấy thịt của Chu San một vòng một trăm tám mươi độ.
“Ăn, ăn, ăn, cứ như quỷ đói đầu thai ấy!”
“Á.”
Chu San không kìm được, đau đến mức kêu thành tiếng, cánh gà trong miệng cũng rơi vào bát.
Chu San tủi thân nhìn hai cha con.
“Khụ khụ, Tiểu Thúy, đừng quậy nữa. Đại Sơn mau ăn đi, cái đùi gà này thơm thật đấy.”
Ăn xong một bữa, lại cùng hai cha con nhà họ Vương đến cửa hàng Cung Tiêu Xã mua đồ, nhìn hai người đạp xe về nhà, Chu San mới thong thả quay về kho.
Vừa đến cổng xưởng dệt, Chu San đã bị bảo vệ lôi cả người lẫn xe đi.
“Đồng chí Chu đừng hoảng, chỉ là có chút chuyện cần tìm cậu để tìm hiểu, anh em cấp dưới không hiểu rõ, ra tay hơi nặng.” Hồ Đại Bưu ngồi đối diện Chu San, cười nói.
Chu San đã bình tĩnh lại, đây là vừa đấm vừa xoa, người trước mặt chính là một con hổ tươi cười, còn có thể nói chuyện, vậy là có cơ hội lật ngược tình thế.
“Ngài có chuyện gì cứ hỏi, những gì tôi biết nhất định sẽ nói hết, không giấu giếm.”
“Còn là một người có học à?”
“Đã đọc sách vài năm.”
“Khi đồng chí Chu rời khỏi xưởng dệt về nhà, cửa nẻo nhà kho đã đóng kỹ chưa?”
“Đã đóng kỹ rồi. Đồng chí công nhân bốc vác Hồ Tam Lực còn cùng tôi kiểm tra không có vấn đề gì rồi tôi mới khóa cửa rời đi.”
Nghe đến Hồ Tam Lực, tay của Hồ Đại Bưu khẽ động: “Chìa khóa kho vẫn luôn ở trên người cậu à?”
Chu San gật đầu, móc chìa khóa từ trong túi áo ra cho đối phương xem một cái rồi lại cẩn thận cất về chỗ cũ.
“Sự việc tôi đã hiểu rồi, phiền đồng chí ở lại phòng bảo vệ uống trà một lát.” Nói xong Hồ Đại Bưu chuẩn bị rời đi.
“Vị đồng chí này, tôi có thể hỏi xem đã xảy ra chuyện gì không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

