"Là bọn mình..." Giang Nhược Phong bực bội đáp.
Lâm Tây mới nhận ra mình đang ở trong một căn phòng nhỏ hẹp, nằm trên một chiếc giường lớn.
Không, nói chính xác là cô đang nằm trên một chiếc giường tầng, những người khác cũng nằm trên đó nhìn cô.
Chưa kịp để ý đến sự kỳ lạ của căn phòng, Lâm Tây nhận ra ngoài Giang Nhược Phong, Diệp Miêu, trong phòng còn có hai người phụ nữ lạ mặt nữa.
"Đây là đâu?" Lâm Tây bối rối: "Hai người kia là ai? Còn ông Kha đâu rồi?"
Diệp Miêu ngồi bên cạnh, tay che mắt phải, uất ức nói: "Có lẽ ông Kha đang ở khu giam nam rồi."
"Gì cơ?" Lâm Tây ngạc nhiên, không hiểu gì cả.
"Cậu cứ từ từ nghe mình nói." Giang Nhược Phong bỏ tay ra để lộ vết bầm tím bị Lâm Tây đấm: "Để mình kể cậu nghe từng chút một."
Thì ra Giang Nhược Phong và Diệp Miêu cũng giống như Lâm Tây, vừa bước khỏi tàu là bất tỉnh, khi tỉnh lại đã thấy mình ở trong căn phòng giam này.
Đúng vậy, đây là một phòng giam, quần áo trên người họ cũng không biết đã bị thay thành bộ đồ tù kẻ sọc lúc nào .
Lâm Tây cúi nhìn xuống, thấy trên ngực trái của mình có một chiếc thẻ kim loại, phía trên có bốn chữ "Khu Giam Giữ 14."
Dưới đó là một dãy số.
"14146." Lâm Tây ngẩng đầu hỏi: "Số này nghĩa là gì?"
"Đó là mã số của cậu." Giang Nhược Phong chỉ vào chiếc thẻ trên ngực mình, nói: "Mình là 14145."
Rồi cô chỉ vào Diệp Miêu: "Cô ấy là 14147, nghĩa là cô ấy là tù nhân thứ 147 của Khu 14."
"Vậy à." Sau đó, Lâm Tây nhăn mặt, tại sao mình lại là 14146? Nghe giống như "nhất tử nhất tử" vậy, thật là xui xẻo.
"Mấy điều này là hai người kia nói cho bọn mình biết." Giang Nhược Phong chỉ vào hai người phụ nữ lạ mặt.
Hai người phụ nữ lạ trông tầm khoảng ba mươi tuổi, một người có dáng người cường tráng tóc ngắn, người kia thì nhỏ nhắn với khuôn mặt đầy tàn nhang tóc buộc đuôi ngựa.
Thấy Lâm Tây nhìn qua, người phụ nữ tóc ngắn mỉm cười, nói: "Lâm Tây phải không? Tôi tên là Hồng Tĩnh, là trưởng phòng của căn phòng này."
Sau đó, cô chỉ vào người phụ nữ có gương mặt đầy tàn nhang, nói: "Cô ấy tên là Hứa Dư Dung."
"Về tình hình ở đây thì các cô sẽ nhanh chóng nắm rõ thôi. Giờ tôi có một việc muốn hỏi các cô." Hồng Tĩnh hòa nhã nói: "Vì tôi với cô ấy đến trước, được xem như tiền bối, lúc ấy mọi người đã đề cử tôi làm trưởng phòng. Không biết các cô có ý kiến gì không?"
Lâm Tây thầm nghĩ mình thì có ý kiến gì chứ? Một trưởng phòng thôi mà. Khi còn đi học, cô vốn không thích làm cán bộ lớp, vì làm cán bộ đồng nghĩa với việc phải gánh vác nhiều trách nhiệm hơn.
Hơn nữa, chỉ là trưởng phòng thôi mà, ở đây tổng cộng chỉ có năm người, làm trưởng phòng thì có tác dụng gì?
Cô vừa định nói mình không có ý kiến, thì bỗng nhiên bên ngoài vang lên một loạt âm thanh dữ dội.
"Rầm rầm rầm..."
Tiếng động lớn như thể ai đó đang dùng gậy đập mạnh vào cửa sắt.
Lâm Tây giật mình, chuyện gì đang xảy ra vậy?
“Đến giờ ăn rồi.” Hồng Tĩnh và Hứa Dư Dung rất bình tĩnh: “Giờ ăn cơm rồi.”
"Keng keng keng..."
Tiếng gõ lại vang lên, lần này gần họ hơn, như thể đang gõ vào phòng giam kế bên.
“Ở đây có nhiều phòng giam lắm sao?” Lâm Tây hỏi: "Ai đã giam chúng ta ở đây? Ai là người đưa cơm? Có phải chúng ta đã chết rồi không, đây là địa ngục sao?”
Giang Nhược Phong đứng bên cạnh nói: "Xem ra địa ngục này khá hiện đại toàn phòng giam kiểu mới.”
Cuối cùng, một bóng đen khổng lồ xuất hiện bên ngoài phòng giam của họ. Cửa phòng giam là một cánh cửa kim loại, bên dưới có một ô nhỏ để đưa thức ăn vào. Trên đó là một ô cửa sổ bằng kính, qua đó họ có thể thấy mờ mờ bóng đen bên ngoài.
Khi bóng đen đó tiến lại gần, Lâm Tây nghĩ: đến rồi.
Nhưng mà cô không nghe thấy tiếng gõ cửa, thay vào đó là một con mắt khổng lồ bất ngờ xuất hiện trước ô kính.
Đó là một con mắt đỏ ngầu, to lớn đến mức chiếm hết ô cửa sổ. Con mắt đó nhìn vào trong phòng, tròng mắt đỏ rực nghi ngờ đảo qua đảo lại.
Trong giây phút đó, Lâm Tây cảm giác như ngừng thở, cái này còn đáng sợ hơn cả bảo vệ nữ trên tàu.
Sau khi nhìn một lúc, con mắt đó cuối cùng rời đi, tiếp theo là tiếng gõ cửa rầm rầm của cây gậy sắt.
"Rầm rầm rầm…"
Tiếng động lớn khiến Lâm Tây không khỏi nhíu mày, ngay sau đó, ô cửa dưới cùng được đẩy mở, năm suất cơm hộp bị ném vào.
Một lát sau, tiếng gõ lại vang lên ở nơi khác.
"Phù…" Giang Nhược Phong nãy giờ nín thở, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
"Hu hu hu…" Diệp Miêu lại khóc: "Đáng sợ quá, con mắt đó là gì vậy? Sao chết rồi mà vẫn còn khổ sở thế này? Hu hu hu…"
Lâm Tây không biết nên an ủi cô bé thế nào, vì bản thân cô cũng bị dọa không ít.
Hồng Tĩnh và Hứa Dư Dung bình tĩnh bước xuống giường, đi đến cửa nhặt năm suất cơm lên phân phát cho mọi người. Hồng Tĩnh nói: “Dần dần các cô sẽ quen thôi, chẳng có gì đáng sợ đâu.”
Cô vỗ vai Diệp Miêu, nói: “Đừng sợ, thứ đó sẽ không vào đây đâu.”
Diệp Miêu đỏ hoe mắt nhìn cô, khẽ nói: “Cảm ơn chị.”
Hồng Tĩnh cũng mỉm cười, nói: “Ăn cơm đi, ăn xong tôi sẽ giải thích kỹ tình hình ở đây cho các cô.”
Lâm Tây cũng thấy đói, cô vừa mở hộp cơm vừa thấy lạ lẫm. Cô thật sự đã chết rồi sao? Tại sao vẫn thấy đói?
Lời còn chưa dứt thì cô đã bị Giang Nhược Phong đẩy nhẹ một cái, Lâm Tây khó hiểu nhìn cô ấy, chỉ thấy Giang Nhược Phong bình tĩnh nói: “Thực ra trong lòng chúng tôi đã có người muốn làm trưởng phòng rồi, đúng không Tiểu Diệp?”
Diệp Miêu ngơ ngác, thực ra cô bé cũng không có ý kiến gì về ai làm trưởng phòng. Nhưng vì cô bé, Giang Nhược Phong cùng với Lâm Tây đã đi chung từ lúc trên tàu, nên cảm giác thiên về phía hai người họ hơn.
Thấy Giang Nhược Phong nói vậy, cô bế gật đầu: "Đúng thế.”
Mặt Hồng Tĩnh sượng trân: "Ai?”
“Lâm Tây.” Giang Nhược Phong đặt tay lên vai Lâm Tây: "Chúng tôi muốn Lâm Tây làm trưởng phòng.”
Lâm Tây ngẩn người, chuyện này có liên quan gì đến cô sao?
“Đúng đúng đúng.” Diệp Miêu cũng vội gật đầu: "Tôi cũng muốn Lâm Tây làm trưởng phòng.”
Gương mặt của Hồng Tĩnh lúc này không mấy vui vẻ, cô ta nhìn sang Lâm Tây, hỏi: “Cô nghĩ sao?”
Lâm Tây vốn định nói rằng cô không muốn làm trưởng phòng, nhưng chưa kịp nói thì Giang Nhược Phong đã mạnh tay lắc cô, cô ấy cố ra hiệu: “Lâm Tây, cô cũng muốn làm trưởng phòng đúng không? Đừng phụ lòng kỳ vọng của tôi Tiểu Diệp nhé.”
Làm trưởng phòng mà cũng là kỳ vọng sao? Lâm Tây cảm thấy Giang Nhược Phong dường như đang ám chỉ điều gì, nghĩ một lúc, cô gật đầu: "Đúng, tôi muốn làm trưởng phòng.”
Thực ra, cô định nói rằng không nên vì một vị trí trưởng phòng mà gây mâu thuẫn với bạn mới cùng phòng, nhưng lại nghĩ, bên này có ba người, nếu thật sự xảy ra xích mích thì có gì phải sợ hai người kia chứ?
Vừa dứt lời, cô thấy gương mặt Hồng Tĩnh biến sắc, còn Hứa Dư Dung thì bực tức đập tay lên đùi.
Diệp Miêu ngạc nhiên nhìn Lâm Tây: "Thẻ tên của cô thay đổi rồi!”
Lâm Tây cúi xuống nhìn, thấy phía trên thẻ tên của cô vừa thêm hai chữ: Trưởng phòng.
Lâm Tây sững người: chuyện này là sao?
Giang Nhược Phong lại nở nụ cười đắc ý, cô nhìn Hồng Tĩnh nói: “Chức trưởng phòng này là do bầu chọn, đúng không? Ba người chúng tôi đều chọn Lâm Tây, ba phiếu nhiều hơn hai, vậy nên Lâm Tây sẽ làm trưởng phòng, phải không?”
Sắc mặt Hồng Tĩnh trở nên cực kỳ khó coi, cô ta trừng mắt nhìn Giang Nhược Phong mỉa mai nói: “Cô giỏi nhỉ, cô có biết chọn sai trưởng phòng có thể khiến tất cả chúng ta mất mạng không? Cô cứ nhất quyết chọn một người mới làm trưởng phòng, cô ấy sẽ hại chết cô đấy.”
Giang Nhược Phong nhíu mày, nhận ra rằng chuyện này không hề đơn giản.
Việc cô có thể điều hành công ty của mình khi còn trẻ không thể tách rời khỏi năng lực cá nhân của cô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
