Giang Nhược Phong kể lại những suy đoán của mình Lâm Tây trong lúc làm việc sáng nay. Nghe xong, sắc mặt Tiết Dĩnh lại càng trắng bệch.
“Thế sao chị không sao?” Hạng Diệu nhìn thẳng vào mắt Giang Nhược Phong. “Nếu tù nhân bệnh tật bị đưa vào phòng biệt giam, tại sao chị không sao?”
“Vì tôi có kỹ năng.” Lâm Tây bất ngờ lên tiếng.
Biết Lâm Tây có kỹ năng, Trương Bưu và Tiết Dĩnh ngạc nhiên nhìn cô.
Lâm Tây bình tĩnh. Đã có ba người chết, việc giấu kỹ năng sẽ không giúp họ hoàn thành nhiệm vụ.
Thấy ba người còn lại trong phòng giam của Lâm Tây rất bảo vệ cô, Trương Bưu chợt hiểu ra điều gì đó, chẳng trách họ lại bảo vệ Lâm Tây đến vậy; hóa ra Lâm Tây là người mạnh nhất trong phòng họ.
“Em là trưởng phòng, đúng không?” Trương Bưu hỏi.
“Ừ.” Lâm Tây không nói nhiều, cô quay sang Diệp Miêu và Hứa Dư Dung: “Hôm nay hai em có tìm thấy phòng biệt giam không?”
“Không có.” Hứa Dư Dung lắc đầu: "Hôm nay bọn em đã để ý vị trí phòng biệt giam trong lúc dọn dẹp, nhưng không tìm thấy. Tuy nhiên, bọn em không chịu trách nhiệm vệ sinh toàn bộ khu vực trong nhà tù, buổi sáng cũng chỉ mới quét dọn được một nửa, biết đâu buổi chiều sẽ phát hiện thêm.”
“Tôi có một phát hiện.” Hạng Diệu, người vẫn im lặng từ nãy đến giờ, bỗng nhiên lên tiếng.
Mọi người nhìn về phía anh, ánh mắt anh lướt qua từng khuôn mặt rồi nói: “Tôi nghe ngóng được rằng trong phòng biệt giam không có cửa sổ, nó là một không gian hoàn toàn tối đen.”
Những tù nhân trong nhà tù này rất sợ bóng tối, Vương Xán Xán cũng vì ngủ quấn kín chăn mà chết một cách bí ẩn, nên việc bị đưa vào phòng biệt giam liệu có phải cũng là án tử?
Tiết Dĩnh cảm thấy chân mình mềm nhũn, cô cúi đầu, bờ vai run lên, tiếng khóc bị kìm nén truyền đến tai mọi người.
Ai cũng thấy chạnh lòng, chỉ có Hạng Diệu vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng: “Điều này không chỉ cho thấy phòng biệt giam rất nguy hiểm mà còn ngầm ám chỉ một điều.”
Mọi người lại nhìn về phía anh, anh nói tiếp: “Phòng biệt giam không có cửa sổ, nhưng người vẫn có thể chết, điều đó chứng tỏ thứ xuất hiện bên ngoài cửa sổ vào đêm hôm đó không chỉ đến từ cửa sổ, hoặc không phải chỉ có thể vào qua cửa sổ. Dùng chăn che cửa sổ chẳng có tác dụng gì.”
Một lúc im lặng trôi qua, Diệp Miêu nhìn quanh, thấy ai cũng lặng thinh, trong lòng hoang mang vô cùng, bèn hỏi: “Giờ phải làm sao? Tiếp theo chúng ta nên làm gì?”
“Vào phòng biệt giam.” Hạng Diệu đáp.
Đúng vậy, vào phòng biệt giam. Dù nơi đó nguy hiểm, nhưng mọi manh mối hướng đến phòng biệt giam.
“Làm thế nào để vào?” Hứa Dư Dung hỏi.
Giang Nhược Phong nuốt nước bọt: "Giả bệnh là vào được.”
“Nhưng phòng biệt giam tối đen, rất nguy hiểm.” Diệp Miêu lo lắng nói.
“Có thể mang theo điện thoại để chiếu sáng.” Lâm Tây đầy kinh nghiệm nói.
Trương Bưu thở dài, lắc đầu nói: “Vấn đề không phải là vào bằng cách nào mà là làm sao để ra. Dù có mang điện thoại vào, cũng chỉ đảm bảo không chết trong thời gian ngắn. Nhưng nếu không ra được, pin điện thoại sớm muộn cũng hết, lúc đó vẫn sẽ chết.”
Khi mọi người đang lúng túng không biết làm gì, Hạng Diệu bỗng nói: “Có lẽ tôi có thể thử.”
“Hả?”
Mọi người kinh ngạc nhìn anh, chuyện này mà cũng có thể “thử” sao?
“Tôi cũng có kỹ năng.” Hạng Diệu nói, ánh mắt hướng về phía Lâm Tây.
Lâm Tây bị nhìn đến không thoải mái, trong lòng thầm nghĩ: Sao anh cứ nhìn tôi? Có gì mà nhìn?
“Kỹ năng của tôi là giả chết tạm thời.” Hạng Diệu không giấu giếm, nói thẳng ra kỹ năng của mình. “Khi tôi giả chết, có lẽ nguy hiểm sẽ không tìm đến tôi. Chỉ cần tôi hoàn thành nhiệm vụ thăm viếng trước khi tỉnh lại, thì tôi sẽ không chết.”
Anh ngừng một chút rồi nói tiếp: “Nhưng vấn đề là, dù tôi có tìm thấy manh mối trong phòng biệt giam, tôi làm sao truyền tin ra ngoài được?”
Lâm Tây lập tức lấy điện thoại ra nói: “Chúng ta kết bạn đi, đến lúc đó có thể gọi video liên lạc.”
“……”
Mặt Hạng Diệu giật giật, anh nói: “Nhỡ manh mối là một người hoặc một vật phẩm thì sao?”
“Chúng ta không biết vị trí phòng biệt giam, nên cũng không thể tiếp ứng được.” Giang Nhược Phong cúi đầu suy nghĩ.
Diệp Miêu chợt nghĩ ra một ý tưởng: “Thế này nhé, chúng ta sẽ lén đi theo sau khi Hạng Diệu bị đưa đi, như vậy có thể tìm được vị trí phòng biệt giam.”
Sau khi trình bày ý tưởng, cô hớn hở nhìn mọi người, tự hào vì đã giải quyết được một vấn đề lớn.
Trầm ngâm một lát, Trương Bưu lên tiếng: “Nhưng em nghĩ thực sự là Byron sẽ không phát hiện ra chúng ta đang bám theo sao? Ông ta đâu phải người, lỡ bị phát hiện thì hậu quả khôn lường.”
Khi cả nhóm đang gặp khó khăn, Lâm Tây ngẩng đầu lên.
“Việc tiếp ứng cứ để tôi lo.” Giọng cô kiên định.
Vì "nhảy đồng" là kỹ năng của mình, Lâm Tây quyết tâm sẽ tận dụng nó thật tốt.
Giang Nhược Phong nhìn cô, lập tức hiểu được ý định của Lâm Tây. Cô nói: “Trước tiên, chúng ta cần thảo luận một kế hoạch khả thi.”
Thời gian ăn trưa quá ngắn, không đủ để nghĩ ra một kế hoạch hoàn hảo. May mắn là họ còn chút thời gian vào buổi chiều thêm cả buổi tối sau khi ăn xong.
Trước bữa tối, họ cuối cùng cũng đưa ra được một kế hoạch. Kế hoạch là sau bữa tối, Hạng Diệu sẽ giả bệnh để được đưa vào phòng biệt giam. Vì cần có thời gian để tìm kiếm manh mối, họ sẽ cho Hạng Diệu một đêm.
Sáng hôm sau, trước khi rút thăm, Lâm Tây sẽ vào phòng biệt giam để gặp Hạng Diệu, nhận lại manh mối từ tay anh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)