Cô ta chạy đến trước mặt Lâm Thanh Nhan, "Em gái, em có thể cho chị mượn quần áo mặc tạm được không?"
Lâm Thanh Nhan trực tiếp cởi chiếc áo sơ mi đã mặc bẩn ra, giống như bố thí cho kẻ ăn mày ném xuống đất: "Cầm lấy đi."
Lâm Tư Tư tức giận: "Cái này bẩn thành như vậy rồi, bảo tôi mặc kiểu gì?"
"Không muốn mặc thì thôi."
Lâm Thanh Nhan nói xong, cảm thấy bọn họ thật nhàm chán, liền đứng dậy trở về phòng nằm nghỉ ngơi.
Lâm Tư Tư đá vào chiếc áo sơ mi trên mặt đất, thật không ngờ có một ngày cũng có thể đến lượt Lâm Thanh Nhan bố thí cho cô ta.
Lại qua khoảng hai mươi phút sau, cô nghe thấy bên ngoài có giọng đàn ông xa lạ nói chuyện, người đàn ông và người nhà họ Lâm nói chuyện ngữ khí đều rất khách sáo, chào hỏi lẫn nhau, cô đoán chắc là Cố Minh Chu kia đến rồi.
Hôm qua, Cố Minh Chu nói là đến nhà thăm cô, lại vô tình nhìn thấy Lâm Tư Tư đang thay quần áo trong phòng, lúc đó Lâm Tư Tư không một mảnh vải che thân đều bị anh ta thấy hết.
Anh ta nói muốn chịu trách nhiệm với Lâm Tư Tư, cho nên muốn hủy hôn với cô trước.
Nói đến chuyện kết thông gia từ bé của Lâm Thanh Nhan và Cố Minh Chu, phải kể từ mẹ cô, năm đó bởi vì mẹ cô có ơn cứu mạng mẹ Cố, mẹ Cố nhớ ơn nên hai người bèn kết nghĩa thành chị em, vì muốn thân càng thêm thân, họ bèn định luôn chuyện kết thông gia cho con cái.
Thế nhưng sau khi mẹ cô qua đời, người chị em tốt mẹ Cố lại rất ít khi đến thăm con gái của ân nhân kiêm người chị em tốt của mình, số lần Cố Minh Chu đến cũng ít đến đáng thương.
Họ thấy cô sống không tốt ở nhà họ Lâm, cũng lựa chọn làm như không thấy, không giúp đỡ bất cứ điều gì.
Có lẽ là khi đó Lâm Thanh Nhan luôn thiếu thốn tình thương của người thân, nên sự thăm hỏi hiếm hoi của mẹ Cố và Cố Minh Chu, cũng khiến cô trân trọng vạn phần.
Cho đến khi, Cố Minh Chu nói muốn chịu trách nhiệm với Lâm Tư Tư, cô mới đau lòng khổ sở.
Thật ra tình cảm của cô với Cố Minh Chu căn bản không phải là tình cảm nam nữ, chỉ là một loại khát vọng được che chở và yêu thương mà thôi.
Bây giờ Lâm Thanh Nhan càng không còn chút lưu luyến nào với Cố Minh Chu, Lâm Tư Tư thích anh ta như vậy, không tiếc cởi hết quần áo dụ dỗ, tặng cho cô ta luôn là được.
Không bao lâu, Lâm Tư Tư đến gõ cửa phòng tôi.
Còn về ngoại hình, lông mày rậm, mắt to, khuôn mặt hơi vuông, coi như là tương đối phù hợp với thẩm mỹ của người thời nay.
Lúc cô đang đánh giá Cố Minh Chu, ánh mắt Cố Minh Chu rất tùy ý rơi vào người cô, thế nhưng chỉ một cái liếc mắt không để tâm, anh ta đã hơi khựng lại.
Cô gái vẫn là cô gái đó, nhưng hôm nay cô lại mặc bộ đồ mới, tuy bộ đồ đó không vừa người, nhưng lại càng tôn lên vẻ xinh đẹp hơn ngày thường của cô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
