Tiếc rằng Tô Kỷ Thời không hề biết, chính vì lời giải thích bịa đặt này, trong suốt một khoảng thời gian dài sau đó, Mục Hưu Luân luôn gọi cô là “Táo Nhỏ.”
…
Quả nhiên, vài giây sau, một người đàn ông trung niên thân hình tròn trĩnh, béo ục ịch, khoác tay một cô gái trẻ duyên dáng, yêu kiều, xuất hiện trước mặt họ.
Người đàn ông trung niên kia thấp lùn, béo ục ịch, nhìn tầm hơn năm mươi tuổi, nhưng đường chân tóc đã rút lui gần hết ra sau gáy. Ông ta mặc một bộ vest kẻ sọc màu nâu nhạt kiểu casual, cổ áo và cổ tay áo căng phồng như sắp bung ra nếu ông ta thở mạnh thêm chút nữa.
Còn cô gái trẻ đang dựa vào cánh tay ông ta, trông chỉ khoảng hai mươi mốt, hai mươi hai tuổi. Lớp trang điểm tỉ mỉ, dáng người nóng bỏng, khuôn mặt lại phảng phất sự từng trải vượt xa lứa tuổi. Cô gái rõ ràng đang tựa vai vào người đàn ông trung niên, nhưng ánh mắt lại như móc câu, không ngừng ném cái nhìn lẳng lơ về phía Mục Hưu Luân.
Người đàn ông trung niên ngạo nghễ phô bày chiếc bụng tròn căng, đứng cạnh bàn, chờ đợi Mục Hưu Luân chủ động chào hỏi.
Tiếc thay, Mục Hưu Luân chẳng thèm để ông ta vào mắt. Người đàn ông trung niên bị phớt lờ một hồi lâu, mặt mày sượng sùng, chỉ còn cách gắng gượng giữ chút sĩ diện: “Ồ, thật tình cờ, không ngờ lại gặp Hưu Luân ở đây.” Ánh mắt ông ta rơi trên người Tô Kỷ Thời, làm ra vẻ như vừa mới nhìn thấy cô, rồi tỏ ra kinh ngạc một cách khoa trương: “Đang hẹn hò với Tiểu Cẩn sao? Cậu hai có làm phiền hai người không đây?”
Mục Hưu Luân không đứng dậy, chỉ hơi gật đầu: “Không ngờ lại gặp cậu hai ở đây.”
Nói là “cậu hai”, nhưng thực chất người đàn ông trung niên này chỉ là họ hàng xa bên nhà mẹ nuôi của anh. Nhờ danh nghĩa của mẹ nuôi, ông ta mới xin được một chức vụ trong Tập đoàn Khoáng sản EP. Hiện tại, ông ta quản lý hai mỏ sắt, cũng coi như có của ăn của để. Vì mẹ nuôi ghét bỏ Mục Hưu Luân nên mấy họ hàng này cũng khinh thường anh, thường xuyên tìm cách gây khó dễ trong tập đoàn.
Lần này, ông ta nghe phong thanh rằng Mục Hưu Luân dẫn “bé cưng” đến đây, liền vội vã dắt theo cô bạn gái yêu thích nhất của mình đến để thị uy.
Chuyện Mục Hưu Luân bao nuôi Tô Cẩn vốn là tin đồn ai cũng biết trong gia tộc. cậu hai từng thấy Tô Cẩn trên truyền hình, nhưng không ngờ ngoài đời cô còn rực rỡ hơn cả quảng cáo.
Nếu nói trên truyền hình cô là một quả đào trắng mềm mại, thì lúc này cô xuất hiện như một quả anh đào đỏ chín mọng, yêu kiều mà bùng nổ. Những đường nét gương mặt ấy, dù giống y hệt, nhưng vẻ đẹp trước mắt lại đầy sức sống và quyến rũ đến mức làm trái tim ông ta ngứa ngáy không thôi.
Ông ta chẳng buồn giữ ý, đôi mắt híp lại như hai hạt đậu xanh cứ dán chặt vào người Tô Kỷ Thời, ánh nhìn như muốn lột trần bộ váy dạ hội của cô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



