Phượng Sanh dẫn theo Tri Xuân vội vã rời đi.
Dù đã ra khỏi Lâm Bích Hiên, nàng vẫn cảm nhận được ánh mắt nóng rực của đối phương như thiêu như đốt trên lưng mình.
"Tiểu thư."
"Đừng nói gì cả, đi mau." Đến khúc quanh, Phượng Sanh khẽ ngước mắt nhìn Tông Việt trong thủy tạ một lần cuối, rồi lập tức cúi đầu bước tiếp.
Mỹ nhân?
Tuy vẻ ngoài không được xếp vào hàng tuyệt đỉnh, nhưng lại thắng ở chỗ phong tình độc đáo.
Tông Việt xoa xoa các đầu ngón tay, phảng phất như hương thơm ngào ngạt của nàng vẫn còn vương vấn trên da thịt mình.
...
Đa Viên
“Không biết Điện hạ nhìn trúng đứa con gái nào của hạ quan ạ?”
Đức Vượng liếc nhìn chủ tử một cái rồi mới nói: “Tôn đại nhân có mấy người con gái cơ chứ? Chính là người viết chữ rất đẹp ấy. Sao nào, chẳng lẽ Tôn đại nhân không muốn?”
“Hạ quan đương nhiên không dám không muốn, không không không, hạ quan vô cùng sẵn lòng.” Có lẽ vì không ngờ tâm nguyện bấy lâu nay lại thành hiện thực dễ dàng như vậy, Tôn Khánh Hoa mừng rỡ đến mức lời nói cũng líu cả lại.
“Hạ quan đã rõ, hạ quan sẽ đi đưa tiểu nữ đến ngay đây.”
Nhìn bóng lưng Tôn Khánh Hoa rời đi, Đức Vượng cười nói: “Nhìn Tôn đại nhân kìa, mừng húm cả lên! Bất quá con gái nhà ông ta mà theo được gia, đó là tổ tiên Tôn gia tích đức tám đời, mộ phần bốc khói xanh mới có được phúc phần ấy!”
“Chỉ có ngươi là lắm mồm!”
Miệng thì mắng vậy, nhưng người ngoài không thấy chứ Đức Vượng thừa biết tâm trạng của Điện hạ nhà mình đang rất tốt.
Lúc Tống thị đến Hinh Lan Uyển, Tôn Như Họa cũng đang ở đó.
Bà ta gọi Tôn Như Ý vào trong dặn dò vài câu, bảo con bé chuẩn bị rồi mình rời đi trước. Dù sao đây là đại hỷ sự nhưng cũng chẳng quang minh chính đại gì cho cam, đặc biệt là khi có mặt Tôn Như Họa ở đây.
Sau khi Tống thị đi, Tôn Như Ý mặt mày hớn hở gọi Phỉ Thúy vào trang điểm cho mình. Đám nha đầu đứa thì múc nước, đứa thì chuẩn bị xiêm y, trang sức, khiến Tôn Như Họa ngồi ở gian ngoài không khỏi liên tục liếc mắt nhìn vào.
“Muội nói là Tam hoàng tử nhìn trúng muội, định nạp muội vào phủ sao?”
Tôn Như Ý liếc Tôn Như Họa một cái đầy đắc ý: “Chứ sao nữa? Đừng thấy chỉ là nạp thiếp, mẹ muội bảo cửa lớn phủ Hoàng tử không dễ vào đâu. Những người có phong hiệu đều là con gái của đại quan huân quý, xuất thân danh môn cả. Chỉ cần muội chiếm được lòng Điện hạ, dù giờ có làm thiếp thì biết đâu ngày sau lại được ngồi lên được vị trí Trắc phi.”
Tôn Như Họa cười một cách miễn cưỡng: “Tứ muội muội, muội đừng hiểu lầm, tỷ chỉ là hơi kinh ngạc thôi.”
“Vậy tỷ cứ tiếp tục kinh ngạc đi, muội phải trang điểm thật kỹ để lưu lại ấn tượng tốt với Tam hoàng tử. Cũng chẳng biết Điện hạ nhìn trúng muội từ lúc nào mà còn đích thân điểm danh đòi cha muội giao người nữa. Chẳng lẽ là âm thầm nhìn trúng sao? Nói đi cũng phải nói lại, chuyện này phải cảm ơn Tam tỷ tỷ, nếu không có mưu kế của tỷ thì muội cũng chẳng có được lợi lộc lớn thế này.”
Tôn Như Họa nắm chặt chiếc khăn tay, nghiến răng ken két, cười mà lòng đau như cắt, máu chảy đầm đìa.
Tôn Khánh Hoa đưa Tôn Như Ý đến Đa Viên.
Vẫn là căn sảnh đường đó, nhưng Tông Việt không có mặt, chỉ có Đức Vượng ra tiếp hai cha con.
“Đây là người sao?”
“Đức công công, đây chính là tiểu nữ.”
“Không phải người này, không phải người này, nhầm rồi, nhầm to rồi!”
“Nhầm sao?” Hai cha con ngơ ngác nhìn nhau, không dám tin vào tai mình.
Đức Vượng nói: “Tôn đại nhân, ông có mấy đứa con gái mà ông không rõ sao? Chính là người gầy gầy, viết chữ đẹp, lại còn biết hát tiểu khúc ấy!”
“Chuyện này...” Tôn Khánh Hoa cuống đến mức mồ hôi đầy đầu: “Đức công công, người ngài nói thực sự hạ quan không khớp được với ai cả.”
Gương mặt kiều diễm của Tôn Như Ý tràn đầy vẻ kinh hãi, nàng ta vẫn không muốn bỏ cuộc: “Sao có thể nhầm được? Hoàng tử Điện hạ nhìn trúng là ta mà, có khi nào là công công nhớ nhầm không?”
“Nhầm à? Cô nhầm thì có chứ ta không bao giờ nhầm! Đi đi đi, mau đem cô ta đi chỗ khác, cứ ở đây léo nhéo làm phiền gia nghỉ ngơi, cẩn thận cái da của các người đấy.”
Tôn Khánh Hoa cũng không dám hỏi thêm, vội vã lôi kéo Tôn Như Ý rời đi. Sau khi trở về, ông ta bàn bạc với Tống thị hồi lâu cũng không nghĩ ra rốt cuộc là ai. Không phải Tôn Như Ý, chẳng lẽ là Tôn Như Họa? Nhưng Như Họa cũng đâu có biết hát khúc.
“Hay là lão gia, người đi hỏi lão phu nhân xem sao?”
Tôn Khánh Hoa lúc này mới sực nhớ đến bà, như vớ được cọc chèo, ông ta vội vã chạy đến Hi Ngô Đường.
Nghe xong chuyện, lão phu nhân nhíu mày: “Vốn dĩ ta cứ tưởng là Phương thị, nhưng vị công công kia lại nói là biết hát khúc. Nhà chúng ta có tiểu thư nào biết hát khúc sao?”
“Chắc chắn là không nhầm đâu ạ, chính miệng Tam hoàng tử nói là tiểu thư trong phủ. Tần di nương hát tiểu khúc khá tốt, chẳng lẽ là... Như Phương?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)