Thím Hàn chột dạ, nhưng bà lại cho rằng mình nói không sai. Sự thật là hôn phu có hôn ước từ nhỏ của Lục Vân muốn hủy hôn, rồi ở bên chị họ của cô.
Thím Hàn nói: “Thím chỉ nghĩ cháu không thể cậy mình xinh đẹp rồi muốn làm gì thì làm, đúng không? Mọi người lấy nhau là để sống với nhau cả đời, đâu thể chỉ nhìn mỗi khuôn mặt. Dù khuôn mặt có đẹp đến đâu thì sau này cũng sẽ già đi, cháu nói xem có đúng không?”
Lục Vân cười nói: “Thím nói càng nhiều thì càng chứng tỏ thím hận cháu không chịu ở bên con trai thím. Cháu không vừa mắt con trai thím đấy. Còn chuyện xinh đẹp, cháu xinh đẹp thì sao nào. Cho dù sau này có già đi, lúc về già cháu vẫn đẹp, thím có cố cả đời cũng chẳng theo kịp.”
Thím Hàn tức đến run người. Lục Vân cười khinh khỉnh một tiếng.
“Ai mà muốn ở bên con trai thím chứ? Nhìn một người mẹ chồng như thím, sau này có người cưới con trai thím thì chắc chắn người ta cũng sẽ đòi chia tay. Thím thật sự đang kéo chân con trai mình đấy.”
Lục Vân thấy trong lòng khoan khoái, cơn buồn ngủ cũng biến mất.
Tôn Chí nghe thấy động tĩnh bên ngoài liền bước ra can ngăn. Anh khuyên thím Hàn về nhà, nhưng thím Hàn lại mắng anh là đứa con bất hiếu.
Thím Hàn nói: “Con không nghe thấy Lục Vân nói gì về mẹ à? Con chỉ biết khuyên mẹ, sao con không khuyên Lục Vân? Sao không bảo Lục Vân xin lỗi mẹ, bảo nó đừng nói nữa?”
Lục Vân nói: “Vì anh ấy có khuyên cháu cũng không nghe.”
Người nhà họ Lục cũng đều bước ra. Thím Hàn nhìn cả nhà họ Lục, vẫn định tiếp tục làm ầm lên. May mà bố Tôn cũng bước ra, cùng Tôn Chí khuyên mãi mới đưa được bà về nhà.
Trong khu nhà tập thể, mọi người vẫn nghe thấy giọng thím Hàn.
“Hai người không nhìn thấy tôi đang cãi nhau với Lục Vân à? Không giúp tôi thì thôi, còn khuyên tôi?”
Bố Tôn nói: “Nếu bà thật sự có lý, Lục Vân có lao lên cãi nhau với bà không?”
Thím Hàn nói: “Ông quản tôi có lý hay không làm gì? Tôi hối hận khi lấy phải người đàn ông như ông! Còn cả Tôn Chí nữa, con thích Lục Vân đến thế mà chẳng có chút chí khí nào!”
Lục Vân đến xưởng làm việc, thấy những công nhân tạm thời mới lần lượt đến báo danh. Không thấy chị họ đâu, cô cũng chẳng hỏi han thêm.
Buổi trưa, Trần Kiều nghe nói gần đây có một quán bán sủi cảo canh chua rất ngon. Hai người không đến nhà ăn mà cùng nhau đi đến quán ăn gần xưởng dùng sủi cảo canh chua.
Lục Vân khá thích món này. Cô ăn hết một bát, đến cả nước canh chua cũng uống sạch. Trần Kiều cũng chẳng khác gì.
Hai người thong thả cùng nhau trở về. Không ngờ giữa đường trời lại đổ mưa, họ đành bước nhanh hơn. May mà chạy kịp. Đến khi vào văn phòng, bên ngoài đã từ mưa phùn chuyển thành mưa như trút nước.
Lục Vân chẳng để tâm, về đến nhà mới biết trong nhà đang có khách.
Người khách vừa nhìn thấy cô đã kinh ngạc đứng bật dậy.
“Lục Vân đúng là càng ngày càng xinh đẹp!”
Người đến là bà mối trong khu vực này. Nghe nói Lục Vân muốn đi xem mắt, bà chẳng cần nhà họ Lục tìm đến đã tự mình đến cửa. Điều kiện của Lục Vân tốt như vậy, bà giới thiệu cô cho đồng chí nam nào thì người đó cũng vui đến mức không ngậm được miệng. Trong tay bà hiện có mấy đồng chí nam kén chọn quá mức, giới thiệu Lục Vân cho họ thật sự rất thích hợp.
Bà mối Phùng vô cùng nhiệt tình với Lục Vân, còn lấy ảnh ra định giới thiệu đối tượng cho cô.
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)