Hôm qua trời mưa, hôm nay thời tiết đẹp vô cùng.
Lục Vân đến cửa hàng bách hóa mua một chiếc váy mới.
Về đến khu nhà tập thể, thím Hàn nhìn đống đồ Lục Vân xách trên tay, bĩu môi. Một cô gái như thế sao có thể cưới về làm con dâu được? Nếu không phải con trai bà năn nỉ, chắc chắn bà chẳng đời nào chịu đồng ý.
Thím Hàn lập tức nở nụ cười, nhiệt tình bước tới.
Thím Hàn tức đến mức muốn chửi cô. Hôn phu của Lục Vân ở bên chị họ cô đúng là quá tốt! Với tính tình của Lục Vân, ai mà muốn cưới chứ? Chẳng qua cô chỉ được cái xinh đẹp hơn người một chút thôi!
Tôn Chí vừa tan ca đã chạy đến tìm thím Hàn, hỏi bà đã nói với Lục Vân chuyện anh ta muốn cưới cô chưa.
Thím Hàn tức tối nói: “Nếu con thật sự cưới nó về, chắc chắn nhà mình sẽ gà bay chó sủa cho xem!”
Tôn Chí nói: “Sao có thể chứ? Sau khi cô ấy thành con dâu mẹ, chắc chắn sẽ đối xử tốt với mẹ.”
Trong lòng Tôn Chí thấp thỏm không yên. Chẳng lẽ Lục Vân đã từ chối anh? Cho nên vừa nhắc đến cô thím Hàn đã nổi giận như vậy?
“Mẹ còn chưa nói.”
“Mẹ nhất định phải nói giúp con. Chúng ta ở cùng một khu nhà, nếu cô ấy lấy con thật, sau này nhất định sẽ cùng con đối xử tốt với mẹ.”
Trên mặt thím Hàn lộ ra vẻ đắc ý. Nghĩ lại thì để Lục Vân làm con dâu mình cũng chẳng phải chuyện tệ.
Trời nóng, chiếc váy vừa giặt chẳng bao lâu đã khô. Lục Vân mặc thử lên người, rất hài lòng.
Thím Hàn đến tìm người nhà họ Lục. Lục Vân nghe thấy động tĩnh bên ngoài nhưng vẫn ngồi trong phòng, không bước ra.
Thím Hàn nói: “Hôn phu của Lục Vân là hôn ước do hai nhà định từ nhỏ, hai đứa còn chưa từng gặp mặt. Nếu nó ở bên người khác thì còn có thể nói là có lý do khác, dù sao bây giờ cũng chẳng còn thịnh hành chuyện hôn nhân do cha mẹ sắp đặt nữa. Nhưng nó lại ở bên chị họ của Lục Vân. Nó làm như vậy thì Lục Vân phải biết làm sao?”
Người nhà họ Lục ai nấy đều sa sầm mặt.
Thím Hàn nói: “Lục Vân thật sự chịu thiệt rồi.”
“Sau này Lục Vân có dự định gì? Theo tôi thấy, lấy chồng thì phải tìm người mà mình biết rõ gốc gác, như vậy cuộc sống mới dễ chịu. Tôn Chí nhà tôi thích Lục Vân. Từ nhỏ nó đã thích chơi cùng Lục Vân, bây giờ ngày nào cũng chạy theo con bé. Sau khi biết Lục Vân có hôn phu, nó về nhà cứ như người vừa thất tình vậy. Nếu hai đứa nó ở bên nhau, sau này Lục Vân lấy chồng thì vẫn sống trong khu nhà của chúng ta, như thế chẳng phải rất tốt sao?”
Lục Vân đẩy cửa bước ra.
“Thím Hàn, ngay từ đầu cháu cũng chẳng định kết hôn với cái người hôn phu có hôn ước từ nhỏ này.”
“Đúng vậy, từ lâu rồi chẳng còn ai coi trọng hôn ước từ nhỏ nữa. Hôn phu gì chứ.”
Nếu Lục Vân thật sự ở bên Tôn Chí, thím Hàn cũng sẽ nói như vậy trước mặt người ngoài.
“Cháu cũng đâu phải vì cái người hôn phu mà cháu vốn không định lấy đó ở bên chị họ, rồi quay sang lấy Tôn Chí nhà thím. Chuyện này tuyệt đối không thể.”
Thím Hàn bị cô nói đến mức đứng bật dậy.
“Cháu nói cứ như thể lấy Tôn Chí nhà chúng ta là cháu định tự hủy hoại mình vậy!”
Lục Vân mặc chiếc váy mới, càng tôn lên vẻ xinh đẹp, rực rỡ.
“Đừng nói cháu không định tự hủy hoại mình. Cho dù cháu thật sự muốn tự hủy hoại mình, cháu cũng không thể lấy Tôn Chí.”
Thím Hàn định chỉ tay vào Lục Vân nhưng bị bố Lục ngăn lại, đành thôi.
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)