Ánh sáng chiếu qua lớp rèm che vào thẳng mắt Thừa Minh làm hắn tỉnh giấc. Với điện thoại nhìn giờ thì mới hơn 5h chút. Nhưng nhìn quanh đã thấy vài trợ lý rời giường. Họ gật đầu chào rồi nhỏ giọng:
- Tầm hơn 6h là tới nơi. Anh ngủ thêm chút thì ngủ. Chúng tôi dậy trước.
Nghe tiếng gọi, Hiểu Linh ưm một tiếng, co co duỗi duỗi người một chút rồi từ từ mở mắt. Khuôn mặt Thừa Minh ngay gần làm cô có chút ngốc ngốc. Rồi nhớ ra là mình đang ngủ trên tàu chứ không phải ở nhà nên chào hỏi. Giọng buổi sáng chưa tỉnh ngủ có chút khào khào:
- Chào buổi sáng, anh Thừa Minh.
Thừa Minh cười:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


