Phòng rốt cuộc trở lại yên tĩnh sau khi Thừa Minh rời đi. Hiểu Linh lại nhìn căn phòng một hồi rồi dừng tầm mắt ở giá sách..Ít nhất còn có sách để giải buồn và bổ sung thêm kiến thức về nơi này đâu. Vì trong phòng quá im lặng, bất giác cô bị âm thanh phía căn phòng bên cạnh hấp dẫn. Có lẽ Lăng Hạo Ninh đang sắp xếp lại căn phòng của anh ta.... cái tên này làm cô cảm thấy có chút quen thuộc... là tên một nam chính nào sao. Cố rà soát lại trí nhớ về một bộ truyện không đọc đến cuối cùng vì quá cẩu huyết là một trải nghiệm không vui chút nào... hình như... không có người nào tên Ninh a.... Cô nhíu mày trầm tư suy nghĩ mà không biết rằng có người đã tiến vào phòng cô.
Hắn đưa tay chạm vào gáy của cô xoa bóp nhẹ nhàng, trầm thấp nói:
- Đừng cứ mãi cúi đầu khi suy nghĩ, nó không tốt cho cột sống và đốt sống cổ của em.
Bị chạm vào yếu huyệt khiến toàn thân Hiểu Linh căng thẳng quay ngoắt lại nhìn người kia. Nhưng không ngờ anh ta cũng đang cúi người xuống. Khuôn mặt cả hai gần nhau trong gang tấc. Đôi mắt Lăng Hạo Ninh chăm chú nhìn sâu vào đôi mắt người đối diện. Đôi môi kéo nhẹ một nụ cười. Thái độ của anh ta như đang nhìn bảo bối, người yêu của mình vậy. Được rồi. Hiểu Linh cô thừa nhận trong một phút giây , tim cô đã lạc nhịp. Nhưng lý trí của người 28 tuổi lập tức khiến cô lạnh mặt:
- Lăng Hạo Ninh. Tôi đã nhắc nhở anh làm gì thì cần báo trước rồi. Quan hệ giữa chúng ta không cần thiết có những động tác thân mật như vậy.
- Em có vẻ không thích tôi.
- Tôi không thích tất cả những người tôi không quen thuộc đụng chạm tôi. Không riêng gì anh.
Giọng Hiểu Linh quả quyết, nhìn thẳng vào Hạo Ninh, chờ đợi một lời xin lỗi. Nhưng trả lại là tiếng cười khúc khích, ánh mắt đầy ý cười:
- Hiểu Linh tiểu thư như một chú cún con xù lông với người lạ. Không khiến người ta cảm thấy hung dữ mà lại thấy thật đáng yêu đâu. Cách xưng hô như vậy theo em đã đủ khách khí chưa, tiểu thư của tôi....
Hiểu Linh trầm mặc: lại một tên mặt dày vô sỉ... Tên kia không thể đuổi đi, còn tên này hẳn là có thể nhờ Thừa Minh sa thải.
- Tôi muốn nói chuyện riêng với Hiểu Linh một lát. Phiền anh ra ngoài đóng cửa dùm tôi. Cảm ơn.
Hạo Ninh mỉm cười gật gật đầu, né sang một bên nhường đường cho Thừa Minh bước vào rồi ra ngoài.
- Mới đó anh tìm em có chuyện gì sao?
Thừa Minh đi tới giường, ngồi xuống bên cạnh rồi đưa tập hồ sơ cho cô:
- Đây là hồ sơ làm việc của Lăng Hạo Ninh. Anh nghĩ em là người tiếp xúc với anh ta nhiều nhất thì nên biết thêm về anh ta. Con người này rất giỏi, làm việc rất được lòng khách hàng, chưa hề có người nào từng thuê anh ta có ấn tượng không tốt về con người này cả.... Anh ta không hề đơn giản. Em chú ý chút.
Vốn định mở lời nhờ Thừa Minh sa thải Lăng Hạo Ninh. Nhưng khi nghe nhận xét rất tốt về anh ta làm Hiểu Linh do dự. Người này đã là tốt nhất. Sa thải anh ta chẳng phải gây phiền phức cho Cố Thừa Minh sao. Mà cô lại không muốn phiền toái ai cả...Thôi. Tạm thời giữ lại vậy. Cũng chỉ vài tháng mà thôi.
Lăng Hạo Ninh không biết mình vừa trốn qua một kiếp.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
