Du Nhiên điều chỉnh một chút tâm trạng mình, rồi như không có chuyện gì sảy ra mỉm cười. Nhưng nụ cười đó thật sự rất lạnh, như thể nếu hai người ấy làm thứ gì đó thân mật hơn, hắn sẽ lập tức xé xác nam nhân kia. Giọng nói có chút nghi vấn hỏi:
Du Nhiên lập tức nhận ra nam nhân kia là ai. Hóa ra là Âu Dương Bác Minh, người trong sở luật sư. Hừ... lần đó quả nhiên hắn cũng tới Cố gia với ý tưởng không thuần. Gì mà đưa hộ tài liệu chứ. Kiếm cơ hội để gặp Hiểu Linh thì có. Hắn thật khinh địch mà. Có một Lăng Hạo Ninh, giờ lại thêm Âu Dương Bác Minh. Du Nhiên dừng lại trước mặt hai người cười cười:
- Đúng là em thật. Anh còn tưởng mình nhìn nhầm đâu. Sao giờ em mới tới. Sảy ra chuyện gì à? Lăng Hạo Ninh đâu mà em lại đi cùng luật sư Âu Dương?
Âu Dương Bác Minh lúc này cũng mới nghĩ tới. Hiểu Linh nói không quen Nhã Luân, nhưng lúc nãy họ lại cùng nhau. Rốt cuộc đã có chuyện gì? Hắn quay sang hỏi cô.
- Đúng rồi. Ban nãy sao Nhã Luân lại cùng em.
Hiểu Linh nhàn nhạt trả lời cả hai:
- Hôm nay Hạo Ninh nghỉ phép nên em kêu tiểu Đức chở đến đây rồi để cậu ấy về vì cũng không biết lúc nào mới xong. Ban nãy là Châu Thần Vũ từ phòng bệnh đi ra vô tình đụng trúng em. Âu Dương Nhã Luân thay mặt cậu ta xin lỗi rồi có chút lo lắng cho em nên vẫn đi theo sau. Vừa lúc gặp Bác Minh cũng ở đây.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


