Phan Thanh Giản nhìn bữa cơm không thể đơn giản hơn nữa nhưng lại cảm đặc biệt muốn ăn khi hắn được chứng kiến từ đầu đến cuối toàn bộ quá trình làm ra nó.
Gương mặt vui vẻ của hai người bọn họ khi vừa nấu nướng vừa trò chuyện thật giống như một gia đình….
Mà nhà hắn, có lẽ đã rất lâu rồi không có bữa cơm nào như vậy, hoặc thật ra là chưa từng có.
Hiểu Linh chia đũa cho Ngạo Đình và Thanh Giản rồi nói:
Miếng trứng còn nóng hổi, tươi mới, mềm mại kết hợp với thịt dai dai, thêm một đũa cơm nóng.
Hắn bất giác thở dài thỏa mãn.
Ánh mắt lấp lánh nhìn Hiểu Linh.
Nhưng đáp lại ánh mắt kia là câu nói nhàn nhạt của Hiểu Linh:
- Lần đầu tiên và cũng là lần duy nhất tôi mời anh ở lại ăn cơm nên anh ăn tùy thích đi, anh Giản.
Giọng Phan Thanh Giản chán nản:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


