Bác Minh chống tay ngồi dậy một chút, hắn nhìn thẳng vào mắt Hiểu Linh, chú ý từng biểu cảm cô ấy.
Một tay vươn tới chạm vào gương mặt luôn xuất hiện trong những giấc mơ của hắn..
đôi khi là những giấc mơ ngọt ngào nhưng cũng có lúc lại là những cơn ác mộng khi cô ấy quay người rời đi.
Bác Minh nỉ non:
- Hiểu Linh..
Em thật sự muốn chuyện này sao? Hiểu Linh, anh sẽ không ép buộc em.
Anh cũng không muốn em ép buộc bản thân mình.
Hiểu Linh cầm lấy bàn tay to lớn kia, khẽ dụi dụi, đôi mắt vẫn không hề né tránh Bác Minh:
- Bác Minh… anh lại quên mất.
Đôi mắt Bác Minh rốt cuộc rút đi tia lo lắn không yên, chỉ còn lại ý cười hạnh phúc.
Thật tốt.
Bác Minh đáp:1
- Vậy… anh chọn điều thứ hai… Em muốn bao nhiêu cứ tùy ý đến lấy.
Nếu sau đó vẫn không đủ, anh tự mình đòi hỏi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


