Hai người nam nhân này đang rất lịch sự trao đổi câu chuyện, chợt nghe thấy tiếng va đập, rồi sau đó là tiếng bước chân dồn dập ra phòng khách thì cùng ngoái đầu nhìn lại. Cố Thừa Minh bế Hiểu Linh trên tay, nhanh chân đi tới salon, Hạo Ninh và Lý quản gia cũng sát đi theo sau. Vừa đặt Hiểu Linh xuống ghế, một tay Thừa Minh nhanh như cắt túm chặt lấy cổ chân của cô, tay kia kéo cao ống quần rộng lên trên đầu gối bỏ qua mọi sự kháng cự.
Ống quần bị kéo lên, Hiểu Linh cũng từ bỏ chống cự, đầu cúi rũ xuống. Vừa nhìn thấy chân cô, động tác của Thừa Minh chậm lại vài nhịp, tay run run kéo nốt ống quần kia lên. Tất cả mấy người trong phòng khách đều như hít vào một ngụm khí lạnh, không khí lặng ngắt khi nhìn thấy cảnh tượng ấy. Đôi chân nhỏ xíu, có phần trắng nhợt kia giờ loang lổ những vết thâm tím, đỏ bầm. Hai đầu gối càng là tệ nhất, từng khoảng thâm đen. Có những vết thâm đã nhạt sang màu vàng xanh lại chồng chất thêm chỗ bầm mới phía trên.
Không khí im lặng, những ánh nhìn xoáy sâu vào mình khiến Hiểu Linh cảm thấy không chịu nổi, muốn buông ống quần xuống lại không được, chỉ có thể nhẹ giọng nói:
- Trông đáng sợ vậy thôi. Nhưng thực chất cũng không đau.
Nhìn những vết bầm tím kia, Thừa Minh cảm thấy thật chói mắt. Cả trái tim như thắt lại. Muốn xem xét kỹ hơn nhưng lại lúng túng không biết hạ thủ vào đâu, sợ làm đau cô ấy. Bây giờ nghe Hiểu Linh nói vậy, chỉ có thể trừng mắt nhìn cô:
- Em còn nói được.
Du Nhiên nãy giờ ngây người vì thấy những vết thâm tím kia lúc này mới hồi thần, vội vã nói:
- Lý quản gia, phiền ông lấy mấy cái khăn bông, nước nóng pha chút muối để chườm chân cho cô ấy.
Rồi rất tự nhiên ngồi xuống thay thế chỗ của Thừa Minh. Âu Dương Bác Minh thì ngồi xuống một phía salon chờ đợi.
Nước nóng vừa tới, Du Nhiên, Hạo Ninh mỗi người cầm một chiếc khăn bông nhúng nước vắt ráo áp lên chân của Hiểu Linh, nhẹ nhàng, cẩn trọng, không nói lời nào. Thừa Minh vẫn ngồi quỳ bên cạnh nhìn chằm chằm từng động tác của họ, không nhúc nhích, chỉ sợ họ làm đau cô ấy. Hiểu Linh cảm nhận được sự tức giận lại sót xa, tự trách của họ qua từng động tác, ánh mắt. Việc này do cô tự làm tự chịu, nào có liên quan gì tới họ đâu. Nhưng cô lại chẳng thể nói gì khác đành nhẹ giọng:
- Thật xin lỗi.
Chừng 15 phút sau, khi chân Hiểu Linh đã đỏ bừng vì sức nóng, Du Nhiên và Hạo Ninh mới dừng lại. Và cả ba bọn họ, như thể tam đường hội thẩm ngồi đối diện Hiểu Linh, ánh mắt vô cùng lên án. Trong khi hai người kia bận rộn, rốt cuộc Thừa Minh cũng lấy lại bình tĩnh mà suy nghĩ phương án thay đổi hiện trạng. Ánh mắt hắn nghiêm túc nhìn Hiểu Linh:
- Thứ nhất, Từ giờ đến hết tháng, bữa ăn của em sẽ chia 6 bữa chính. Mục tiêu tăng ít nhất 3 kg trong tháng này. Lăng Hạo Ninh phụ trách giám sát. Nếu cô ấy không tăng được cân, hoặc tôi còn nhìn thấy bất cứ vết thâm tím mới nào trên người cô ấy thì anh có thể tự động cuốn xéo. Em làm được không, Cố Hiểu Linh.
Hiểu Linh nhấp nhấp môi, rũ mắt.... Đối đầu với cùng lúc 3 nam chủ chưa bao giờ là ý kiến hay cả. Cô nên yếu thế lúc này có khi được thương xót đâu. Chỉ cần không đụng đến kế hoạch của cô là được.. Nhưng là lợi ích cũng phải tranh thủ lấy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)