“Nhưng mà chị, nếu tên khốn đó thật sự đi méc với cha, mà cha trừng phạt chị thì phải làm sao?”
Rất nhanh sau đó, sắc mặt Nam Tri Hành lại trở nên ủ rũ. Cậu lại nhớ đến lời Nam Vinh nói khi nãy, muốn mách với Nam Văn Tề.
"Không cần lo, nó không dám đi đâu."
Cho dù có đi, Nam Văn Tề cũng sẽ không để tâm đến chuyện này, bởi vì ông ta chỉ đối xử tử tế với những đứa con ngoan ngoãn, biết nghe lời và giành được thành tích xứng đáng mà thôi.
Nam Tri Ngôn đã hiểu rõ đạo lý đó từ lâu.
Cô cất gọn hộp thuốc, lạnh nhạt đáp một câu, không biết nghĩ tới điều gì mà tay hơi khựng lại.
"Vật tư nhà họ Lục gửi tới tinh Alpha đang ở Lạc Thành. Nhân lúc thiếu gia vẫn chưa hay biết, em tranh thủ đến đó một chuyến đem đồ về, chuyện còn lại để chị lo."
Nam Tri Ngôn cũng không ngờ lá gan của Nam Vinh lại lớn đến vậy, vì muốn hãm hại Nam Tri Hành mà dám ra tay với tàu hàng của nhà họ Lục.
"Chị, sao chị biết chuyện này!"
Nam Tri Hành bắt đầu thấy chột dạ. Nhiệm vụ vận chuyển lần này là do chính Lục Nghiên Cảnh giao cho cậu, ai ngờ giữa đường lại bị hải tặc cướp mất. Cậu còn chưa nghĩ ra cách nào để báo cáo lại với thiếu gia.
Tưởng chắc chắn sẽ bị phạt một trận, may mà có chị ở đây.
Nam Tri Ngôn không trả lời, chỉ lắc đầu với cậu.
Cô đã không muốn nói thì không ai có thể moi được điều gì. Thế nên dù có tò mò, Nam Tri Hành cũng không dám hỏi thêm.
Tâm trạng của thiếu niên luôn thay đổi rất nhanh, vừa mới rầu rĩ khi nãy, thoáng chốc Nam Tri Hành đã hớn hở đứng dậy, như chẳng có chuyện gì xảy ra, hấp tấp chạy ra cửa.
Nhưng khi vừa tới cửa, cậu lại dừng bước, quay đầu nhìn về phía Nam Tri Ngôn, vẻ mặt có chút do dự.
"Chị, chúng ta, khi nào chúng ta mới được đi thăm mẹ?"
Nam Tri Hành hỏi với vẻ dè dặt, thấy gương mặt Nam Tri Ngôn chợt trầm xuống, cậu liền quýnh lên.
"Em chỉ hỏi vậy thôi, nếu không được thì cũng không sao."
Dứt lời, Nam Tri Hành nhẹ nhàng khép cửa lại, nhưng vẻ mặt thì không giấu nổi sự thất vọng.
Nam Tri Ngôn từ từ buông tay, cúi đầu nhìn lòng bàn tay in hằn dấu móng vì siết chặt lúc nãy, đôi mắt thoáng ánh lên vẻ u ám.
Cô cũng muốn đi mà, muốn gặp lại người phụ nữ đó, người đã dành cho cô tất cả tình yêu thương ở thế giới này.
Không nấn ná lâu, Nam Tri Ngôn đứng dậy bước lên tầng hai nơi đặt thư phòng của Nam Văn Tề.
"A Ngôn, chuyện này con xử lý rất tốt. Thế này đi, cuối tuần sau con đưa A Hành đi thăm mẹ các con một chuyến."
Ngồi sau bàn làm việc, Nam Văn Tề mỉm cười nhìn Nam Tri Ngôn, trong mắt thậm chí còn lấp ló chút tự đắc.
Ông ta rất hài lòng với dáng vẻ hiện tại của cô, so với trước đây khi còn bướng bỉnh không chịu nghe lời, nay thuận mắt hơn nhiều. Là “tác phẩm” mà ông ta cho là thành công nhất.
"Về phần A Vinh, đúng là cần phải dạy dỗ một chút."
Hiển nhiên, Nam Văn Tề biết rất rõ chuyện vừa xảy ra ở dưới lầu.
Nam Tri Ngôn không nói gì, Nam Văn Tề như thể đang tự lẩm bẩm, phất tay ra hiệu cho cô rời đi.
Hiện tại Nam Tri Ngôn chẳng còn tâm trí đâu mà quan tâm đến chuyện khác. Chỉ cần nghĩ đến việc được gặp người đó, sự lạnh lùng trong mắt cô cũng tan đi đôi phần.
Cô không để lộ cảm xúc nào, mãi đến khi lùi ra khỏi thư phòng, nơi không còn ai nhìn thấy nữa, khóe môi mới khẽ cong lên, nhưng rất nhanh lại khôi phục vẻ lạnh nhạt ban đầu.
Trường Công Hoàng Gia St. Derick’s có ngày nghỉ cố định, chỉ trong những ngày này Nam Tri Ngôn và Nam Tri Hành mới được về nhà.
Sáng hôm ấy, trước khi phải quay lại trường, Nam Tri Hành mới kịp về đến nhà họ Nam.
Không kịp ăn sáng, cậu vội khoác đồng phục lên người, rồi ngồi vào chỗ cạnh Nam Tri Ngôn.
Thiếu nữ vẫn chăm chú đọc cuốn lịch sử toàn tập của Đế quốc, ánh nắng sớm mai xuyên qua cửa kính xe hé mở, chiếu lên làn da trắng mịn của cô, như dát một lớp ánh vàng lấp lánh.
"Thiếu gia."
Ánh nhìn kín đáo theo sự ngẩng đầu của Nam Tri Ngôn mà rút lại. Tùy Dự khẽ gật đầu, chào hỏi Nam Tri Hành đang ngồi cạnh cô.
"Ừm."
Nam Tri Hành gật đầu qua loa, cậu vốn không thích quản gia này lắm, luôn cảm thấy người này có chút gì đó là lạ.
Nhưng người này là do Nam Văn Tề đích thân chọn, bọn họ cũng không tiện nói gì thêm.
“Chị, cuối tuần này chúng ta thật sự có thể gặp mẹ sao?”
Nam Tri Hành không giấu nổi vẻ kích động. Trước khi quay về nhà, cậu đã nhận được tin nhắn từ Nam Tri Ngôn, vui mừng suốt cả chặng đường đã rất, rất lâu rồi cậu chưa được gặp mẹ.
“Ừ, cha đã đồng ý rồi.”
Đáy mắt Nam Tri Ngôn cũng lấp lánh ý cười, đồng tử màu hổ phách dưới ánh nắng chiếu vào trở nên sáng trong, như thể có tinh quang dao động bên trong.
Ánh mắt của Tùy Dự khựng lại một thoáng, dường như nhận ra điều gì đó, Nam Tri Ngôn hơi nghiêng đầu nhìn sang.
Chốc lát sau, cô khẽ nhíu mày rồi đeo kính lên.
Trường Công Hoàng Gia St. Derick’s, tọa lạc tại trung tâm thành phố Ulraf, đối diện trực tiếp với tòa nhà nghị viện, đủ cho thấy địa vị của ngôi trường lâu đời có trăm năm lịch sử này.
Xe dừng lại chầm chậm, Nam Tri Hành và Nam Tri Ngôn lần lượt bước xuống.
Sự xuất hiện của hai người ngay lập tức thu hút không ít ánh nhìn.
Không phải vì thân phận là người thừa kế của Bá tước Taran, mà là vì cái tên Lục Nghiên Cảnh.
“A Ngôn! A Hành!”
Giọng nữ trong trẻo dễ nghe vang lên từ không xa, hai người đồng loạt ngẩng đầu nhìn.
Thiếu nữ cách đó vài bước có gương mặt vô cùng xinh đẹp, mái tóc dài gợn sóng như tảo biển buông nhẹ trên vai, tăng thêm vài phần tinh nghịch. Chỉ cần đứng ở đó, cô ấy đã dễ dàng trở thành tâm điểm của mọi ánh nhìn.
“Tiểu thư U Na.”
U Na.Said là tiểu thư mang huyết thống hoàng gia. Nghe nói cô ấy là vị hôn thê mà quốc vương chuẩn bị cho Lục Nghiên Cảnh, nhằm mượn thế lực nhà họ Lục để bảo vệ vương thất.
Dù sao thì vương thất của đế quốc này đã gần như trở thành một biểu tượng rỗng, không còn chút thực quyền nào.
Tất nhiên, U Na còn có một thân phận khác chính là nữ phụ ác độc lớn nhất trong cuốn tiểu thuyết này.
Nhưng lúc này, sự chú ý của mọi người không chỉ dừng ở U Na, mà còn hướng đến chàng thiếu niên tóc đỏ uốn sóng cao ráo điển trai đứng bên cạnh cô ấy.
Vừa ngẩng đầu, Nam Tri Ngôn đã chạm phải ánh mắt người đó.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)