"Làm tốt lắm."
Nam Văn Tề buông một lời khen ngắn gọn, ánh mắt lướt qua Nam Tri Hành, rồi lại chuyển sang nhìn Nam Vinh và Nam Hân.
“Hừ, chẳng biết rốt cuộc con theo bên cạnh Lục Nghiên Cảnh và chị con học được cái gì.”
Ánh mắt cuối cùng lại rơi xuống người Nam Tri Hành, trong lần kiểm tra tổng hợp này, cậu chỉ đạt hạng B.
Thực ra kết quả này cũng không tệ, chỉ là Nam Văn Tề không hài lòng.
Nói xong câu đó, ông ta xoay người bước lên lầu.
Cũng đúng lúc ấy mà không nhìn thấy tia giễu cợt lướt qua đáy mắt Nam Tri Ngôn.
Học được gì ư? Học cách làm một con rối hoàn hảo, biết nghe lời, biết vâng dạ, biết làm hài lòng người khác chăng?
“Quả nhiên vẫn là chị cả lợi hại, mới vừa về đã khiến cha hết giận rồi.”
Nam Vinh cười khẩy một tiếng, không giấu nổi sự ghen tị trong ánh mắt. Nam Tri Ngôn luôn xuất sắc toàn diện, lại còn biết lấy lòng người khác.
“Nam Vinh, mày đừng có được nước làm tới, muốn ăn đòn à?”
Không đợi Nam Tri Ngôn lên tiếng, Nam Tri Hành đã bước nhanh tới trước, túm lấy cổ áo Nam Vinh, gương mặt lộ rõ vẻ hung hăng.
Có thể nói cậu được, nhưng không ai được phép bôi nhọ chị cậu. Lời nói của Nam Vinh lần này, ngay cả Nam Tri Hành cũng nghe ra sự cay độc rõ ràng.
“Anh, đừng nói nữa mà.”
Thấy hai người sắp đánh nhau đến nơi, Nam Hân liền lo lắng liếc nhìn lên tầng trên, rồi kéo nhẹ tay áo Nam Vinh, ánh mắt đầy lo âu.
Cha sẽ không thích thấy họ như vậy đâu.
“A Hành.”
Nam Tri Ngôn vẫn giữ giọng điệu bình thản, giơ tay cản lại cú đấm mà Nam Tri Hành sắp tung ra, lắc đầu với cậu, rồi dứt khoát kéo cậu lùi về sau mình.
“Xem ra chị cả đúng là hiểu lý lẽ, chẳng trách lại là con chó đắc lực nhất bên cạnh thiếu gia Ulraf.”
Thấy hành động của Nam Tri Ngôn, Nam Vinh lại thong thả vuốt lại áo, cứ tưởng cô sợ Nam Văn Tề trên lầu nên mới ngăn cản, bèn bật cười.
“Mày…”
Nghe vậy, lửa giận trong lòng Nam Tri Hành lập tức bùng cháy, toàn bộ những gì nhà họ Nam có hôm nay đều là nhờ vào chị cậu, Nam Vinh là cái thá gì mà dám nói như thế?
Cậu vừa định ra tay thì lại bị Nam Tri Ngôn ngăn lại.
“Chị, nó…”
Lần nữa bị chặn lại, mắt Nam Tri Hành đỏ bừng vì tức giận.
“Anh, đừng nói nữa, em xin anh đấy…”
Nam Hân ở bên cạnh cũng không nhịn được mở miệng, liếc nhìn Nam Tri Ngôn vài lần.
Tuy biểu cảm của đối phương không có gì thay đổi, nhưng chẳng hiểu sao lại khiến người ta cảm thấy sợ hãi, nên cô ta lại kéo nhẹ tay áo Nam Vinh, giọng nhỏ nhẹ van nài, cố gắng khuyên anh mình ngậm miệng lại.
“Sợ cái gì chứ, sao em nhát thế, đúng là vô dụng.”
Nam Vinh hất tay áo mình ra, cho dù là với em gái ruột cũng chẳng có chút dịu dàng nào.
Cậu ta cũng không hiểu Nam Hân sợ cái gì, mẹ bọn họ mới là người được cha cưng chiều nhất, nếu không thì sao có thể được đón về sống chung?
Bị Nam Vinh hất một cái, Nam Hân khẽ rụt lại, cúi đầu xuống, trong đáy mắt đã ngân ngấn lệ.
Còn Nam Tri Ngôn bên cạnh, ngoài việc ngăn Nam Tri Hành ra tay, thì từ đầu đến cuối chỉ lặng lẽ đứng nhìn tất cả. Đôi mắt màu hổ phách trong suốt như kính, ánh nhìn vô cùng lãnh đạm.
Cứ như thể người vừa bị sỉ nhục bằng lời nói chẳng phải là cô vậy.
Nhưng điều đó không có nghĩa là Nam Tri Ngôn là người dễ bị bắt nạt.
“Chát!”
Ngay giây sau đó, một vết tát đỏ rực đã in hằn trên mặt Nam Vinh.
Đầu cậu ta bị tát lệch sang một bên, mùi máu tanh từ khóe miệng theo kẽ răng tràn xuống cổ họng. Nam Vinh không dám tin đưa tay sờ lên má, quay đầu lại, chỉ thấy Nam Tri Ngôn đang dùng khăn lụa lau tay.
Cứ như thể tay cô vừa chạm vào thứ gì đó ghê tởm, nhất định phải lau sạch ngay lập tức.
“Cô dám đánh tôi? Tôi sẽ mách cha!”
Nam Vinh tức đến phát điên, từ khi được Nam Văn Tề đón về nhà, cậu ta chưa từng bị ai đối xử như vậy, ngay cả Nam Văn Tề cũng chưa từng ra tay đánh cậu ta.
“Đi đi.”
Nam Tri Ngôn hơi ngẩng đầu, ánh sáng lạnh lóe lên qua tròng kính, chiếc khăn tay cô vừa buông ra đã được robot quản gia nhận lấy một cách chính xác.
Mi mắt khẽ nâng, cô nhìn thẳng vào Nam Vinh.
“Nhân tiện nói luôn với cha, cậu đã liên hệ với hải tặc tinh vực, cướp hàng của nhà họ Lục như thế nào.”
Dứt lời, cô không nhìn thêm biểu cảm tái nhợt tức khắc của Nam Vinh, chỉ kéo Nam Tri Hành vẫn còn hơi ngẩn người xoay người bước lên lầu, phòng của hai người họ ở tầng ba.
“Chị, chị cũng đã ghét nó từ lâu rồi đúng không?”
Vừa đè cậu ngồi xuống sofa, robot quản gia đã mang thuốc trị thương tới.
Nam Tri Hành hớn hở nói, nghĩ đến cú tát khi nãy của Nam Tri Ngôn mà trong lòng sảng khoái không thôi, chị cậu đúng là lợi hại thật.
“Đừng nhúc nhích.”
Không đáp lại câu hỏi của cậu, Nam Tri Ngôn nghiêng đầu chỉnh lại khuôn mặt đang lắc lư của cậu em, rồi bôi thuốc lên vết rách nơi khóe miệng, cú đánh của Nam Văn Tề trước đó không hề nhẹ, khiến cả một bên mặt Nam Tri Hành sưng đỏ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)