“Nhưng mà chị tôi thật sự rất bận mà.”
Nghe cuộc trò chuyện của mấy người phía trước, Nam Tri Hành không dám chen lời, chỉ nhỏ giọng lẩm bẩm một câu.
Trong lòng lại càng ghét Cố Văn Kỳ hơn, cũng tại anh ta, chị cậu mới bị Nam Văn Tề cấm luôn cả sở thích bắn cung nho nhỏ.
Bây giờ lại đến nhờ chị cậu chỉ dạy về bắn cung, chẳng phải cố tình khiến chị cậu khó xử sao?
Sau cuộc thi năm ngoái, chị cậu thậm chí suốt ba tháng không bước vào sân bắn một lần nào.
Nam Vinh còn nhân cơ hội đó mà giễu cợt chị cậu không biết bao nhiêu lần.
Nghĩ đến Nam Vinh, sắc mặt Nam Tri Hành càng khó coi hơn, cha vậy mà thực sự để tên đó vào học ở Công Học, còn là học sinh cấp B nữa.
Cậu không nhận ra ánh mắt Vi Sinh Lẫm đang liếc mình, trong đầu vẫn đang âm thầm rủa xả.
Quay đầu nhìn lại Nam Tri Ngôn vẫn tụt lại phía sau, mày cô nhíu chặt, ánh sáng xanh lam mờ mờ từ màn hình thiết bị phản chiếu lên mắt kính.
Có vẻ đang xử lý chuyện gì đó rất khó, Nam Tri Ngôn mím môi, hàng mi cong khẽ run rẩy.
“Cô ấy không rảnh.”
Vi Sinh Lẫm thu lại ánh nhìn, hai tay đút túi quần, bước đến bên cạnh hai người, tiện miệng chen vào một câu.
“Dù sao tôi cũng chẳng hứng thú với chuyện của bộ thể năng.”
Ai cũng biết, cái danh hội trưởng bộ thể năng của Vi Sinh Lẫm chỉ là hữu danh vô thực, phần lớn công việc đều do Nam Tri Ngôn gánh vác thay.
Không ngờ Vi Sinh Lẫm lại đột ngột lên tiếng, ánh mắt Cố Văn Kỳ dừng lại trên mặt hắn, thoáng do dự.
Cho đến khi thấy trong mắt hắn là sự chán ghét rõ ràng, dường như thật sự chẳng buồn quan tâm đến mấy chuyện lặt vặt trong bộ thể năng, anh ta mới cụp mắt, dần dần giấu đi sự nghi ngờ.
Quả thật, kẻ hiếu chiến Vi Sinh Lẫm này từ trước đến nay vốn không thích quản chuyện trong Công Học.
Lý do đó đủ để khiến người ta không tiện mở miệng thêm nữa, trong đáy mắt Cố Văn Kỳ thoáng qua một tia tiếc nuối.
Còn Nam Tri Ngôn là người ở trung tâm mọi chuyện lại vì đang quá tập trung xử lý thông tin từ thiết bị đầu cuối, hoàn toàn không biết chuyện gì đã xảy ra phía trước.
Sau khi đàm phán xong, cô ngẩng đầu lên, vừa định đuổi kịp Lục Nghiên Cảnh thì một giọng nói vang lên từ phía sau.
“Tiểu Ốc?”
Giọng con trai trong trẻo dễ nghe vang rõ vào tai Nam Tri Ngôn, trong khoảnh khắc, cô lập tức bị kéo trở về bãi biển đầy nắng năm nào.
Bước chân cô khựng lại theo phản xạ, nhưng ngay sau đó, khi phát hiện mấy người phía trước đang quay lại nhìn mình, cô lập tức lấy lại bình tĩnh.
Cứ như chưa từng nghe thấy cách gọi đó, Nam Tri Ngôn tiếp tục bước đi về phía trước.
Nhưng giây tiếp theo, một bàn tay ấm áp bất ngờ nắm lấy cổ tay cô.
“Tiểu Ốc, thật sự là em sao?”
Nam Tri Ngôn bị ép phải dừng lại, quay đầu nhìn lên, một gương mặt không khác gì trong trí nhớ cô hiện ra trước mắt.
Cậu con trai ấy có khuôn mặt thanh tú, trong mắt đầy vẻ ngạc nhiên và vui mừng. Khi nhìn Nam Tri Ngôn, đáy mắt cậu ta như chứa cả dải ngân hà.
Dù đã chuẩn bị tâm lý, Nam Tri Ngôn vẫn sững người.
Và khi những người phía trước quay lại, họ liền bắt gặp đúng cảnh tượng này.
Cậu thiếu niên tuấn tú nắm tay cô gái xinh đẹp thấp hơn mình nửa cái đầu, ánh mắt hai người chạm nhau, lại bất ngờ hài hòa đến lạ thường.
“Cậu ta là ai vậy, sao lại dám kéo tay đàn chị Nam?”
“Không biết nữa, nhìn có vẻ là tân sinh viên... Trời ơi, còn là học sinh cấp E nữa, chán sống rồi chắc? Dám dùng đôi tay bẩn thỉu đó chạm vào đàn chị Nam.”
“Đúng là đám cấp E chẳng khác gì nhau, vừa có một đứa muốn gây chú ý với thiếu gia Ulraf, giờ lại thêm một tên dám trắng trợn ve vãn đàn chị Nam.”
...
Cô lạnh lùng thốt ra câu đó, rồi quay người bước đi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

