Chỉ đến khi cánh cửa thang máy trước mặt chậm rãi khép lại, gương mặt hoàn mỹ mà xa cách của Lục Nghiên Cảnh biến mất khỏi tầm mắt, Lạc Tâm mới hoàn hồn.
Những lời nói thản nhiên cùng ánh mắt hờ hững ấy, so với sự xem thường và chế nhạo từ những người xung quanh, lại càng sắc nhọn và lạnh lẽo hơn.
Lạc Tâm nhận ra rất rõ ràng, người đó là một quý tộc không hề có phép tắc, chẳng hề dành chút tôn trọng nào cho bất kỳ ai.
Ấn tượng của cô ấy về Lục Nghiên Cảnh càng tệ hơn, nhưng cô ấy vẫn chưa quên người bạn vẫn còn đang quỳ dưới đất. Cô ấy vừa định quay đầu xem bạn mình thế nào...
Chưa kịp nhấc chân, một lực kéo mạnh từ da đầu khiến Lạc Tâm đau đớn hét lên thành tiếng.
“Một học sinh cấp E hèn mọn, cũng dám có ý định với thiếu gia Ulraf sao.”
Cô gái túm tóc Lạc Tâm giọng điệu đỏng đảnh, trước ngực đeo huy hiệu xanh lam cấp B khiến phần lớn những người xung quanh chỉ dám đứng yên xem trò vui.
“Cô làm gì vậy? Mau buông tay!”
Lạc Tâm chẳng buồn quan tâm đến cái gọi là cấp bậc, cô ấy ghét cay ghét đắng đám quý tộc ở đây.
Cô ấy lập tức phản đòn, túm lại mái tóc dài của đối phương, không chịu kém thế.
“Tiểu thư Vivian!”
Tiếng kêu kinh hãi lại vang lên xung quanh, mấy học sinh cấp C theo sau Vivian nhanh chóng xông đến, giải cứu mái tóc cho cô ta.
“Đồ học sinh cấp E không biết sống chết, mày có biết mái tóc của tao quý giá đến mức nào không hả? Thật đáng chết!”
Cô gái nổi giận, ra lệnh cho người kéo Lạc Tâm ra khỏi nhà ăn.
“Hôm nay người trực là học sinh cấp C nhỉ.”
Có người nhìn theo bóng lưng cả nhóm, nhỏ giọng bàn tán, vẻ mặt đầy vẻ chờ xem kịch vui.
“Cái tên đó thông minh lắm, vừa thấy thiếu gia Ulraf họ bước vào nhà ăn là đã vội vàng chạy đến Ban Quản lý Công học giả bệnh xin nghỉ rồi.”
Một người khác cười khẩy, giọng mỉa mai.
Khi thang máy dần đi lên, một khu nhà hàng bán lộ thiên mang phong cách vườn hoa hiện ra trước mắt.
Một cô gái mặc trang phục cung đình đã ngồi bên trong, gương mặt nghiêng tinh xảo dưới ánh nắng khiến người ta liên tưởng đến một búp bê sứ.
Đó là U Na đã đến trước một bước. Thấy mọi người tới, cô ấy đứng dậy bước tới, trên mặt là nụ cười vừa đủ nhã nhặn.
“Nghiên Cảnh, vừa nãy dưới tầng một đã xảy ra chuyện gì vậy?”
Âm thanh ở tầng một khi nãy không nhỏ, đến nỗi U Na ở tầng cao nhất vẫn nghe được loáng thoáng.
Nhưng khi cô ấy dựa lan can cúi đầu nhìn xuống thì Lục Nghiên Cảnh đã bước vào thang máy, nên không thấy gì cả.
“Cô tiếp tục đi.”
Nam Tri Ngôn khẽ gật đầu, vừa nói, vừa gửi văn kiện cần Lục Nghiên Cảnh kiểm duyệt, ký tên và đóng dấu đến thiết bị đầu cuối của anh.
“Chỉ là chuyện nhỏ thôi, tiểu thư U Na không cần lo lắng.”
Cố Văn Kỳ mỉm cười giải thích, nhưng khi nhớ lại cảnh tượng khi nãy, đáy mắt anh ta lại hiện lên vài phần hứng thú đặc biệt.
Tân sinh lần này, đúng là có vài điểm thú vị ngoài dự đoán.
“Vậy sao? A Lẫm?”
U Na lại quay sang hỏi Vi Sinh Lẫm. Không hiểu sao, chuyện xảy ra dưới lầu khi nãy khiến cô ấy có một loại cố chấp khó hiểu, nhất định phải biết rõ chân tướng.
“Chắc vậy, tôi không chú ý.”
Vi Sinh Lẫm nghiêng đầu như thể đang cố nhớ lại điều gì, nhưng trong đầu hắn chỉ còn đọng lại cảm giác khó chịu vì giẫm phải vũng súp.
Hắn nhíu mày, tỏ vẻ bực bội.
Nhưng vì đang đối mặt với U Na, chẳng biết nghĩ đến điều gì, hắn rất nhanh liền áp chế sự bực bội đó xuống.
“Chuyện tinh cầu khoáng sản Cừu Luân tạm để đó. Báo cáo phân tích hoạt động kinh tế cho dự án xây dựng thành phố Sademan, tôi đã xem qua. Danh mục liệt kê không đầy đủ, bảo Đức Luân chỉnh sửa lại rồi gửi cho tôi.”
Lục Nghiên Cảnh ngồi xuống, đầu ngón tay gõ nhè nhẹ.
“Vâng, thiếu gia. Tôi sẽ lập tức thông báo cho ngài Đức Luân.”
Nam Tri Ngôn gật đầu. Nhưng khi nhắc đến tinh cầu Cừu Luân, cô lại không tránh khỏi nhớ đến bản báo cáo nghiên cứu khả thi về khai thác khoáng sản tinh cầu Lavelle vừa thấy trong phòng nghị viện lúc trước.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)