Ánh nắng ban trưa chiếu xuyên qua tường phòng hộ, đổ bóng lên người bọn họ, khiến diện mạo vốn đã hoàn hảo lại càng như phủ thêm một lớp ánh sáng vàng rực rỡ.
Tầng một vốn có chút náo nhiệt, cũng dần dần lặng đi, chỉ còn lại tiếng chào hỏi không ngớt vang lên hướng về phía nhóm người.
Ngoại trừ một đôi nữ sinh có vẻ vẫn chưa ý thức được tình hình, đang bê khay thức ăn, vừa đi vừa đùa giỡn tiến lại gần.
“Choang!”
Tiếng khay thức ăn rơi xuống đất khiến cả tầng một lập tức chìm vào im lặng, ngay cả những học sinh cấp cao nghe thấy tiếng động mà ngó xuống cũng chết lặng tại chỗ.
Súp nóng từ từ thấm ướt bộ đồng phục được thiết kế riêng, từng giọt từng giọt rơi xuống sàn.
Tất cả mọi người đều không thể tin nổi nhìn về phía cô gái gầy gò kia, ánh mắt vừa kinh hoàng vừa nghi hoặc.
Nhưng nhiều hơn cả, là chế nhạo và giễu cợt.
Nam Tri Ngôn lập tức ngừng báo cáo, nhưng khi ngẩng đầu lên, đáy mắt cô lại thoáng hiện vẻ đã hiểu, tình tiết cốt truyện xuất hiện rồi.
Lục Nghiên Cảnh quay đầu, ánh mắt rời khỏi gương mặt nghiêm túc của Nam Tri Ngôn, nhìn về phần ngực áo mình bị nước súp thấm ướt.
“Xin, xin lỗi thiếu gia Ulraf, tôi không cố ý đâu, xin ngài thứ lỗi!”
Cô gái có vẻ đã biết mình gây họa, sắc mặt trắng bệch, đầu gối mềm nhũn quỳ rạp xuống đất, miệng không ngừng lặp lại lời xin lỗi.
"Tôi sẽ giúp ngài giặt sạch, xin ngài... xin ngài đừng chấp nhặt tôi..."
Cô gái quỳ dưới đất run rẩy nói, còn bên cạnh, Lạc Tâm ngay khoảnh khắc ngẩng đầu nhìn qua thì sững lại, cô ấy không ngờ lại gặp lại thiếu gia Ulraf nhanh như vậy.
Nhưng khi thấy người bên cạnh bỗng dưng quỳ xuống, Lạc Tâm mới bừng tỉnh, vội vàng muốn kéo người dậy.
Chẳng qua chỉ là vô tình va phải người khác, cùng lắm thì giúp lau sạch quần áo là được, quỳ xuống trước mặt bao người như vậy thật quá mất mặt.
Cô ấy cho rằng đây là chiêu trò quen thuộc của Lục Nghiên Cảnh, ỷ vào thân phận mà ức hiếp người khác, nên dù anh còn chưa mở miệng nói gì, Lạc Tâm đã tự mình kết tội anh rồi.
Dù sao thì trong ấn tượng của cô ấy, quý tộc luôn thích dùng tư thế cao cao tại thượng để trêu đùa kẻ khác.
Không để ý ánh mắt xung quanh, Lục Nghiên Cảnh vòng qua hai người, đi về phía thang máy.
Nam Tri Ngôn cũng không nói gì, chỉ liếc nhìn nữ chính Lạc Tâm thêm một cái, rồi nhanh chóng bước theo sau Lục Nghiên Cảnh.
Đúng lúc anh ném chiếc áo xuống, cô gái vẫn quỳ dưới đất lập tức khóc to hơn, mặc kệ Lạc Tâm cố kéo thế nào cũng không chịu đứng dậy, thậm chí sợ hãi đến mức run cầm cập.
Cô ta biết mình tiêu đời rồi. Dù Lục Nghiên Cảnh chẳng nói gì, nhưng những kẻ khác, chắc chắn sẽ không buông tha cho cô ta.
Lạc Tâm thì lại không hiểu rõ tâm tư của cô gái kia, chỉ nghĩ rằng vì Lục Nghiên Cảnh không chịu tha thứ nên cô ta mới sợ hãi đến thế.
"Đừng khóc nữa, tiểu thư, A Cảnh sẽ không để ý đâu."
Cố Văn Kỳ bước tới ngồi xổm xuống bên cạnh cô gái, đưa khăn tay của mình ra, dịu giọng an ủi một câu, rồi mới đứng dậy đuổi theo nhóm Nam Tri Ngôn.
So với Cố Văn Kỳ thì Vi Sinh Lẫm lạnh nhạt hơn nhiều.
Hắn cũng đi thẳng qua hai người như không thấy gì, thậm chí vì nước súp trên sàn mà ánh mắt càng thêm thiếu kiên nhẫn, nhưng chẳng buồn liếc họ lấy một cái.
Quả nhiên thiếu gia nhà Lorde mới là người dịu dàng nhất, đám người vây xem cảm thán khi thấy hành động của Cố Văn Kỳ.
Nhưng khi ánh mắt họ liếc qua cô gái dưới đất, lập tức chuyển thành khinh thường và xem thường.
Tuy cô gái trông rất đáng thương, nhưng ở nơi này, mọi người luôn không tiếc dùng ác ý lớn nhất để suy đoán người khác.
Biết đâu cô ta cố tình làm thế để thu hút sự chú ý của thiếu gia Ulraf thì sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)