Vẻ như vô tình chạm phải ánh mắt của Lục Nghiên Cảnh, môi khẽ cong lên.
U Na hiểu ra, trong lòng thoáng dâng lên chút đồng cảm với Nam Tri Ngôn. Cô ấy cũng từng nghe qua chuyện xảy ra năm ngoái.
Xem ra Cố Văn Kỳ thật sự không ưa Nam Tri Ngôn. Lần này đến hỏi cô chuyện bắn cung, chẳng khác nào một kiểu sỉ nhục.
Nhưng chuyện đó không liên quan đến U Na. Đồng cảm thì có, nhưng vì một người không mấy quan trọng, cô ấy sẽ không dại gì mà đắc tội với Cố Văn Kỳ.
Tuy vậy, khi thoáng liếc thấy gương mặt nghiêng của Lục Nghiên Cảnh lúc quay sang nhìn, U Na lại đổi ý.
“A Kỳ, giáo quan bắn cung của hoàng thất là quán quân liên minh liên hành tinh năm xưa, có lẽ tôi có thể giới thiệu cho anh.”
Nam Tri Ngôn là trợ thủ đắc lực nhất bên cạnh Lục Nghiên Cảnh, sau này có thể hữu dụng, U Na cũng không ngại ném ra chút ân tình nhỏ nhặt như vậy.
Vừa lúc này, Nam Tri Ngôn bước tới, khẽ hành lễ với mọi người. Khi ra hiệu cho Lục Nghiên Cảnh có thể lên sân khấu, cô vừa khéo nghe được câu nói đó, trong đáy mắt thoáng hiện vẻ kinh ngạc.
Nhưng rất nhanh cô đã hiểu, U Na nói như vậy chắc chắn là vì Lục Nghiên Cảnh.
Không rõ từ lúc nào, ánh mắt Lục Nghiên Cảnh đã thu về từ phía Cố Văn Kỳ. Trước khi lên sân khấu, anh liếc nhìn U Na thêm một lần, rồi theo chỉ dẫn của Nam Tri Ngôn bước lên bục.
Bóng dáng cao lớn và mạnh mẽ vừa xuất hiện liền khiến dưới khán đài xôn xao không dứt, nhưng cũng không hề ảnh hưởng đến không khí yên tĩnh phía sau hậu trường.
Dường như cảm nhận được ác ý trong lời nói của Cố Văn Kỳ, Nam Tri Hành hơi lo lắng định thay chị mình từ chối.
Thật không hiểu nổi, tên Cố Văn Kỳ này sao cứ nhằm vào chị cậu mãi không tha.
Thế nhưng chưa kịp nói hết câu, đã bị Nam Tri Ngôn kéo ra phía sau.
“Xin lỗi, thiếu gia Lorde. Tôi vẫn chưa kịp hỏi ý của thiếu gia, nên tạm thời chưa thể đưa ra câu trả lời chính xác cho anh.”
Cắt ngang lời Nam Tri Hành, Nam Tri Ngôn nói bằng giọng đầy áy náy, nhưng ánh mắt vẫn lạnh nhạt như cũ.
Ở một mức độ nào đó, U Na cảm thấy Nam Tri Ngôn rất giống Lục Nghiên Cảnh, không hổ là mối quan hệ cấp trên cấp dưới cùng lớn lên bên nhau.
Vừa dứt lời, U Na dường như thấy nụ cười của Cố Văn Kỳ khựng lại trong chớp mắt, nhưng chớp mắt sau đã trở lại bình thường, như thể tất cả chỉ là ảo giác của cô.
“Được, tôi sẽ chờ tin từ em, A Ngôn.”
Dường như Cố Văn Kỳ chỉ đến vì chuyện này, sau đó anh ta khẽ gật đầu với U Na và Nam Tri Hành rồi xoay người rời đi.
“Xin lỗi A Ngôn, tôi đã không giúp được gì cho cô.”
Ngay khi Cố Văn Kỳ rời đi, U Na liền nhẹ nhàng nắm lấy tay Nam Tri Ngôn, ánh mắt lộ vẻ áy náy.
“Thật ra đôi khi A Kỳ đúng là hơi kỳ quặc, nhưng anh ta sẽ không làm gì quá đáng với cô đâu, đừng lo lắng.”
U Na vỗ nhẹ tay Nam Tri Ngôn, đơn giản an ủi mấy câu.
Dù gì thì Nam Tri Ngôn cũng là người của Lục Nghiên Cảnh, Cố Văn Kỳ đương nhiên sẽ không dám làm gì quá phận, nếu không thì cũng khó ăn nói với Lục Nghiên Cảnh.
“Tôi biết rồi, cảm ơn tiểu thư U Na.”
Nam Tri Ngôn khẽ gật đầu, điều U Na có thể nghĩ tới, cô đương nhiên cũng hiểu rõ. Cố Văn Kỳ quả thực sẽ không gây khó dễ quá đáng cho cô.
Phần lớn thời gian, anh ta chỉ mỉa mai móc méo, nhưng mức độ ấy cũng chẳng đủ để gây ảnh hưởng gì lớn đến cô.
Cho nên nói Cố Văn Kỳ không phải không thể đắc tội, mà là nếu đắc tội thì cũng phải biết điểm dừng. Nam Tri Ngôn hiểu rõ ranh giới này.
Chỉ là phần lớn thời gian, cô không muốn tự chuốc lấy phiền phức không cần thiết.
Âm thanh náo nhiệt phía dưới sân khấu vẫn chưa dứt, cho đến khi giọng nói của Lục Nghiên Cảnh vang lên. Giọng anh trầm thấp đầy từ tính, truyền qua micro vang khắp từng góc trong hội trường.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


