Ánh mắt Văn Kỳ chớp lên thoáng chốc, nàng bĩu môi không nói gì. Đường vương hậu dường như không hài lòng với thái độ ấy của nữ nhi, bà gia tăng giọng điệu, gần như khổ tâm khuyên bảo: "Con đừng quên quốc sư Tịch Dạ rốt cuộc vì lẽ gì mà chết, lẽ nào con muốn phớt lờ lời tiên tri của ngài ấy?"
Sắc mặt Văn Kỳ lập tức tối sầm, nàng tức giận, gò má hơi phồng lên, đôi mắt cũng không giấu nổi vẻ phẫn nộ nhìn chằm chằm vào vương hậu: "Mẫu hậu còn mặt mũi nào nhắc đến nội tình cái chết của quốc sư!"
"Đây là cái thái độ gì vậy?" Đường vương hậu cũng nổi giận, lời nói càng thêm gấp gáp, giọng điệu nặng nề như dao đâm: "Nay kỳ hạn ngàn năm đã điểm, con thật sự muốn lời của Tịch Dạ ứng nghiệm sao? Con gánh vác nổi không? Văn Kỳ, con đừng ngang bướng nữa, phải phân biệt nặng nhẹ! Việc duy nhất con cần làm tiếp theo chính là giữ chặt hậu thuẫn Trần tướng quân này, bảo toàn tộc Tử Điệp truyền muôn đời. Tộc Tử Điệp có yên ổn, con mới được bình an, chúng ta vốn là một thể! Ta là mẫu hậu của con, ta cũng mong con mọi việc đều thuận lợi, sao con không hiểu nỗi khổ tâm của người làm mẹ?"
Cuối cùng, cuộc trò chuyện với mẫu hậu vẫn kết thúc trong bất hòa. Văn Kỳ chỉ cảm thấy một nỗi mệt mỏi chồng chất, muốn bật cười. Cũng may, dù sao nàng đã quen rồi. Dẫu gì tiếp theo nàng sẽ kết hôn với Trần Hoàn, cũng sẽ lên thượng giới sinh sống. Xa cách gia đình, ngược lại tìm được sự thanh tịnh.
Nhưng dù vậy, việc gả cho một nam nhân chỉ gặp vài lần, mà tính tình hắn ta nàng còn chưa rõ, khiến Văn Kỳ vẫn lo lắng bất an. Trước đây nàng từng nghe người ta nói, nữ nhi gả phu giống như đưa tay vào hang tối, không biết nắm được đóa hoa tươi hay một con rắn độc.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)