Ánh lửa tràn ngập tầm mắt, bao trùm cả trời lẫn đất. Từng ngọn lửa uốn éo liên miên tựa vô số bóng ma cuồng tiếu đang giãy giụa, xâu xé nam nhân trên đài cao chín tầng, cố gắng nuốt chửng y, giết chết y, vĩnh viễn xóa nhòa dung nhan an tường của y.
Văn Kỳ mười lăm tuổi đứng dưới đài cao chín tầng, vật vã gào thét, đôi mắt dán chặt vào nam nhân trẻ tuổi trên cao. Nàng chăm chú nhìn khuôn mặt thanh tú của y giữa biển lửa, nhìn đôi mắt đen không buồn không vui, nhìn bóng hình thon dài thong dong, nhìn khóe môi an tường khi y bước vào cõi chết: "Quốc sư! Quốc sư!!"
Tiếng hét của nàng xuyên qua tầng mây, lan khắp càn khôn. Nàng muốn đến bên y, muốn y đừng chết, muốn kéo y ra khỏi biển lửa, muốn mọi thứ kỳ quái này dừng lại ngay lập tức!
Phụ vương, mẫu hậu, triều thần, cung nữ - tất cả đều kéo nàng lại. Như con trâu điên, nàng thét gào thảm thiết, giãy giụa điên cuồng, nước mắt chảy vào miệng vị gì nàng cũng không biết, chỉ khóc không ngừng. Nhưng họ hóa thành hàng rào vô tình dày kín, kéo giữ nàng lại, ôm chặt cánh tay, eo nàng, ngăn cách nàng với quốc sư, khiến nàng chỉ có thể đứng dưới đài cao chín tầng, dưới biển lửa, tuyệt vọng nhìn y bị thiêu rụi trước mắt!
Khắp nơi toàn là thứ dân trong vương quốc, nhìn không thấy điểm cuối, đen kịt như châu chấu và ong vò vẽ, phủ kín mặt đất. Lửa nhuộm đỏ bầu trời, cũng nhuộm đỏ từng khuôn mặt đang chứng kiến cuộc hành hình. Trời đỏ, đài cao đỏ, sắc ấy tựa máu, tựa xương thịt cạn khô. Văn Kỳ không hiểu, vị quốc sư trẻ tuổi kia, anh hùng từ bi nhất vương quốc, tại sao lại phải chịu hỏa thiêu vì phạm trọng tội. Nàng không hiểu, người từng đối với nàng tốt như vậy, sao lại là kẻ tội đồ không biết giới hạn. Tại sao y không biện hộ cho mình? Tại sao lại an nhiên chịu chết? Và tại sao, phụ vương không thể tha thứ cho vị anh hùng từng cứu vô số thứ dân, không thể nhìn vào thiện hạnh ngày trước mà khoan dung với y?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)