Ngay sau đó cằm bị ngón tay hắn nâng lên, Cảnh Di hít mạnh một hơi, cứ thế bị hắn ép phải ngẩng mặt đối diện.
Dung mạo của Đế quân cũng hoàn toàn hiện ra trước mắt nàng.
Vì đang bế quan, hắn chỉ khoác một chiếc trường bào mỏng màu xanh đen, trước ngực còn để lộ một khoảng da trắng. Mái tóc đen dài xõa hết ra sau, có phần hơi rối nhưng chính điều đó lại càng tôn lên những đường nét sắc sảo như được tạc ra, tuấn mỹ tuyệt trần, lại toát lên vẻ cao quý bẩm sinh.
Đôi mắt phượng sâu thẳm như đáy hồ, lúc này đang nhìn thẳng vào đáy mắt nàng. Đôi mày kiếm sắc nét hơi nhíu lại, đôi môi mỏng khẽ mở.
“Nói thật đi!”
Khí thế quá mạnh, Cảnh Di không nhịn được bật ra một tiếng “ưm” khe khẽ: “Thật ra là ta nhìn thấy.”
Ngón tay đang nâng cằm Cảnh Di bỗng siết chặt thêm khiến nàng bị ép phải ngẩng đầu cao hơn nữa. Áp lực càng lúc càng lớn khiến nàng khó chịu, lại bật ra một tiếng rên khe khẽ, nhíu mày nói: “Đế quân…”
“Hoang đường!” Phù Quang lạnh lùng buông ra hai chữ, đột ngột thu tay về, xoay người đi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
