Đúng vậy, tất cả chỉ là trò đùa thôi sao?
Trước mắt Cảnh Di như tối sầm lại, mỗi lần hít thở, lồng ngực nàng đều đau như bị ai vặn xoắn đến cực hạn. Cảm giác lạnh lẽo lan khắp toàn thân, còn ánh mắt nóng rực của khách khứa xung quanh như thiêu đốt da thịt, tất cả như hai thái cực băng hỏa giao tranh.
Vì sao? Nàng đã dốc hết chân tình cho Cơ Vũ Phái, một lòng một dạ chỉ mong hắn ta được tốt. Hắn ta muốn thiên tài địa bảo gì, nàng cũng nghĩ cách kiếm về. Hắn muốn có một vị trí thần quan trên thượng giới, nàng bèn cầu xin phụ thân, mẫu thân, ca ca hết lòng nâng đỡ cho Cơ Vũ Phái.
Phụ thân nàng là Hào sơn quân, ở thượng giới cũng có tiếng nói, nhưng điều đó không có nghĩa là việc giúp Cơ Vũ Phái thăng chức thần quan lại dễ như trở bàn tay. Phụ thân vốn trăm lần không đồng ý cho nàng ở bên Cơ Vũ Phái, nhưng cũng không chịu nổi sự cố chấp của nữ nhi, đành phải dày mặt chạy vạy khắp nơi trên thượng giới, nói không biết bao nhiêu lời hay, nợ không biết bao nhiêu ân tình, cuối cùng mới giúp Cơ Vũ Phái nhanh chóng thăng tiến, trở thành một tinh quân có thể tự mình quản một cung.
Phần lớn địa vị và thanh thế của Cơ Vũ Phái hôm nay đều nhờ vào phụ thân nàng. Còn nàng, Cảnh Di, lại càng cố gắng chiều theo sở thích của Cơ Vũ Phái, hết sức kiềm chế bản tính thật của mình, tự biến mình thành một hiền thê dịu dàng, rộng lượng, biết cảm thông. Chỉ cần Cơ Vũ Phái mỉm cười với nàng, nói một câu chỉ dành riêng cho nàng, Cảnh Di lập tức cảm thấy cả thế giới đều ngọt ngào, người từng cứu nàng khỏi tuyệt vọng này thật sự chính là ánh sáng của nàng.
Đã bỏ ra nhiều như vậy, cuối cùng lại không bằng một giọt nước mắt của Liên Nhi sao?
Chỉ vì Liên Nhi không nơi nương tựa, nên mọi lỗi lầm đều đổ lên đầu nàng, để rồi Cơ Vũ Phái có thể mặc sức giẫm nát thể diện của nàng dưới chân hay sao?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


