Phu thê Mộ thành chủ đã bị lật đổ chỉ trong một đêm, chuyện thành Mộ Vũ thay đổi thành chủ nhanh chóng lan khắp thượng giới.
Người được Thương đế bổ nhiệm làm thành chủ mới lại chính là Tố Bạch Môn, vốn là lâu chủ của Tuyết Nguyệt lâu.
Tố Bạch Môn cũng chẳng ngờ nổi, một canh giờ trước nàng ấy còn đứng trên tầng cao nhất của Tuyết Nguyệt lâu ngóng về phía thành Mộ Vũ xem có biến gì, vậy mà một canh giờ sau đã có Ngự Phụng Quan từ Đông Phương Thiên Khuyết tìm tới, bảo nàng ấy đến diện kiến Thương đế nhậm chức.
Tố Bạch Môn vốn từng trải sóng gió, gặp chuyện lớn vẫn điềm nhiên như không, chỉ là hai đồ đệ của nàng ấy, Tư Xảo và Quý Nhi, thì cả quá trình cứ như đang mơ vậy.
Hai nàng ấy theo Tố Bạch Môn rời Tuyết Nguyệt lâu, chuyển vào ở trong thành Mộ Vũ. Sau đó khách khứa kéo đến chúc mừng Tố Bạch Môn nườm nượp không ngớt. Quý Nhi và Tư Xảo là đệ tử thân truyền của Tố Bạch Môn bận rộn tiếp đãi khách khứa suốt mấy ngày liền, càng cảm thấy thế gian này đúng là kỳ diệu không tưởng.
Nhưng chuyện khiến hai nàng ấy bất ngờ hơn nữa lại vừa truyền đến tai.
Hoa thần điện hạ sắp cưới Uyển Thược làm thê tử, sính lễ đã chất đầy tiểu trúc xá Tiêu Hoa rồi!
Nàng bảo Ôn Khuynh Thời đừng gửi thêm nữa, dù sao cuối cùng nàng cũng mang hết theo làm của hồi môn đem về cung Hoa thần thôi. Nhưng mà ai có thể khuyên nổi Ôn Khuynh Thời chứ?
Uyển Thược hiểu quá rõ người này, một khi đã xác định điều gì, đã chọn ai thì sẽ dốc hết tất cả, chẳng tiếc bất cứ thứ gì.
Uyển Thược tỉ mỉ xem từng món sính lễ mà hắn gửi tới.
Có viên tuyết phách châu là bảo vật mà Ôn Khuynh Thời lấy được từ tộc Tuyết Yêu ở Bắc Nguyên, chỉ cần đeo một viên bên mình, dù giữa mùa hè nóng nực hay ở trong dung nham núi lửa thì vẫn mát lạnh dễ chịu.
Có chiếc váy lưu tiên tay rộng được dệt từ cánh hoa mềm mại, mát lạnh như tơ, nhẹ bẫng như mây, lại ẩn chứa linh lực trong trẻo thuần khiết.
Khi cầm đến tay, Uyển Thược không kìm được mà hít sâu một hơi, bởi nàng nhận ra cánh hoa dệt nên váy này chính là hoài mộng hoa. Điều đó chẳng phải nói rõ Ôn Khuynh Thời đã dùng chính nguyên thần của mình chỉ để dệt cho nàng một bộ bảo y tuyệt đẹp sao?
Còn có đủ loại rượu, toàn là thứ nàng thích. Trong số đó khiến Uyển Thược cảm động nhất là một vò rượu hoa mơ. Khi tiểu đồng tử của Tửu thần Cảnh Nguyễn đến chúc mừng Uyển Thược, cậu ta nhỏ giọng kể riêng với nàng rằng vò rượu hoa mơ này là Ôn Khuynh Thời tự tay ủ từ bảy trăm năm trước, chôn dưới rừng hoa mơ của Cảnh Nguyễn. Khi ấy, Ôn Khuynh Thời từng nói chờ sau này tìm được tiểu yêu nhân gian từng cứu mình sẽ đem vò rượu này tặng cho nàng.
Bảy trăm năm trôi qua, bao nhiêu chuyện đổi thay nhưng Uyển Thược hiểu, so với những sính lễ khác thì vò rượu hoa mơ tưởng như bình thường này lại là nơi Ôn Khuynh Thời chắt chiu từng giọt nỗi nhớ suốt bảy trăm năm, ủ thành men say nồng chẳng thể nào tan nổi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


