Gặp lại Mộ phu nhân lần nữa, Uyển Thược thật sự không dám tin vào mắt mình. Nữ nhân mặc áo vải thô, trên đầu chẳng có lấy một món trang sức nào kia lại chính là nữ chủ nhân của thành Mộ Vũ, nơi đứng đầu trong năm thành mười hai lâu.
Rõ ràng lần trước gặp bà ta ở đài Thiên Thu cũng chưa lâu, vậy mà giờ đây, dáng vẻ cao quý rực rỡ của Mộ phu nhân dường như chưa từng tồn tại, thay vào đó chỉ còn lại một nữ nhân khốn khổ, cố gắng gượng giữ chút tôn nghiêm cuối cùng.
Uyển Thược hơi nhướng mày, chuyện này Ôn Khuynh Thời đã nói với nàng từ trước nên giờ nghe lại cũng chẳng lấy gì làm ngạc nhiên. Chỉ là nàng không nghĩ Mộ phu nhân lại tự mình chạy tới trước mặt Đông Phương Thương đế để tố cáo. Mà nhìn bộ dạng Mộ phu nhân lúc này, sao lại ăn mặc thảm hại đến thế? Cứ như bị Mộ thành chủ vứt bỏ không bằng.
Uyển Thược đâu biết, Mộ phu nhân phải nhờ sự giúp đỡ của một hạ nhân trẻ tuổi tuấn tú mới trốn thoát được khỏi thành Mộ Vũ.
Trong mắt Mộ phu nhân, hạ nhân ấy thật sự là ánh sáng duy nhất khi cuộc đời bà ta rơi vào tăm tối. Sau khi thất thế, ai ai cũng tránh xa bà ta, Đào Yêu còn cố tình chạy tới khoe cái bụng bầu của mình. Chỉ có mỗi hạ nhân kia, chỉ có hắn ta! Luôn ở bên an ủi, vỗ về bà ta cả về thể xác lẫn tinh thần.
Khi người ấy bảo bà ta hãy vùng lên phản kháng, trong lòng Mộ phu nhân bỗng trào dâng một nguồn sức mạnh vô tận.
Đúng vậy, bà ta phải phản kháng! Cớ gì đường đường là chính thất của thành Mộ Vũ lại phải chịu cảnh này? Sủng ái không còn, địa vị mất sạch, nhi tử cũng chẳng còn nữa. Vậy mà phu quân lại để thị nữ hồi môn của bà ta mang thai, còn kẻ đã hại chết hài tử của bà ta thì được giấu trong thành, sống sung sướng vui vẻ!
Một phu quân cứ liên tục đâm dao vào tim bà ta như thế, bà ta còn cần gì nữa!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



