Đám thuộc hạ nhanh chóng áp giải Y Lạc đến trước mặt Mộ thành chủ.
Ánh đèn leo lét như hạt đậu, bóng sáng chập chờn rọi lên người Y Lạc, khi sáng khi tối.
Nàng ta trông chẳng khác nào chú nai nhỏ bị gió mưa vùi dập, đáng thương nằm rạp trên mặt đất, dường như đã mất hết sức lực.
Mái tóc nàng ta rối bời, chỉ còn sót lại một chiếc trâm cài nghiêng ngả trên búi tóc. Người đẹp từng rạng rỡ vô ưu, giờ đây dưới ánh đèn mờ lại giống như cánh chim nhỏ bị bẻ gãy đôi cánh, yếu ớt bất lực đến tội nghiệp.
Trước đây Mộ thành chủ cũng chẳng mấy khi nhìn kỹ Y Lạc, chỉ nghe nói nàng ta là mỹ nhân khiến nhi tử mình mê mẩn đến thần hồn điên đảo.
Lần này, lần đầu tiên ông ta được nhìn rõ dung nhan Y Lạc dưới ánh đèn gần đến thế, trong lòng không khỏi âm thầm kinh ngạc, quả nhiên là tuyệt sắc giai nhân! Nhất là dáng vẻ run rẩy đáng thương lúc này lại càng khiến người ta...
Ngay sau đó, Mộ thành chủ bỗng nhận ra trong lòng mình vừa nảy sinh một ý nghĩ chẳng mấy đứng đắn. Thậm chí ông ta còn nghĩ, nếu lột bỏ lớp da lông và sừng nai đáng thương kia, không biết nàng ta sẽ biến thành bộ dạng gì nữa.
Y Lạc đột ngột ngẩng đầu, lảo đảo bò về phía trước hai bước, gần như van xin mà túm lấy vạt áo Mộ thành chủ, giọng nàng ta thấp hèn đến tận cùng: "Thành chủ đại nhân, xin người tha cho ta, đừng đưa ta đến Táng Hồn Nhai, ta cầu xin ngài..."
Tiếng nàng ta khàn khàn, nghẹn ngào như mèo con rên rỉ, nghe mà mềm lòng đến lạ. Mộ thành chủ bỗng cảm thấy đầu óc choáng váng, máu trong người cũng dần nóng lên, bụng dưới như có lửa đốt.
Trong đầu ông ta chợt nảy ra một ý nghĩ đen tối... Giọng nàng ta mềm mại đáng yêu thế này, nếu lột sạch y phục, đè nàng ta xuống dưới thân, liệu có nghe được tiếng rên rỉ còn mềm mại đáng thương hơn nữa không...
"Thành chủ đại nhân!" Y Lạc càng thêm đáng thương, lay lay vạt áo Mộ thành chủ. Trong lúc giằng co, áo trên vai nàng ta vô tình trượt xuống, để lộ bờ vai trắng ngần không tì vết giống như ngọc thạch dưới ánh đèn mờ ảo càng.
Y phục trượt xuống tận eo, lộn xộn chất đống. Vì nàng ta cứ không ngừng cầu xin nên cả áo trong cũng lộ ra quá nửa. Từ góc nhìn của Mộ thành chủ, vừa vặn thấy được đường cong đầy đặn bị áo trong che phủ, cùng khe rãnh bí ẩn đầy mê hoặc...
Cơ thể Mộ thành chủ càng lúc càng nóng, đầu óc cũng bắt đầu không nghe sai khiến, chỉ muốn bùng nổ. Ông ta đã chẳng còn hứng thú gì với Mộ phu nhân từ lâu, còn Đào Yêu thì vừa mới mang thai, tạm thời cũng không động vào được...
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


