Không hổ là Thanh đế thống lĩnh ngàn hoa... Trong mắt Uyển Thược còn sót lại ánh sáng rực rỡ.
“Ta đã ghi nhớ rồi.” Uyển Thược nói.
Tuy nhiên nàng không biết, liệu nàng có thật sự học được, thật sự dùng được chiêu này không.
Uyển Thược cúi người hành lễ với Ôn Khuynh Thời: “Tạ ơn Hoa thần điện hạ.”
“Ừm.” Ôn Khuynh Thời ừ một tiếng đầy vui vẻ.
Lúc này, Mộ Giang Thiên đang nằm đó đã không còn sức để nôn ra máu nữa, lồng ngực hắn phập phồng không đều, như một con cá chết lật bụng.
Lúc này Đế tử ngồi trên bảo tọa vàng đứng dậy, tuyên bố: “Vậy thì cứ theo lời Ôn khanh nói, nhốt Mộ Giang Thiên vào Táng Hồn Nhai, vĩnh viễn không được ra ngoài.”
“Còn về Mẫu Đơn tiên tử Y Lạc... Thì do Mộ thành chủ đi bắt, đây là nể mặt Mộ thành chủ đại nghĩa diệt thân, cho ngươi một cơ hội lập công chuộc tội.”
Mộ thành chủ vội vàng khom người nói: “Thần đều hiểu, tạ ơn Đế tử điện hạ đã rộng lòng tha thứ.”
Đế tử lại nói: “Nhưng dù sao ngươi cũng đã sơ suất, vẫn phải chịu phạt. Thế này đi, ngươi cứ tạm giữ chức vị để xem xét một trăm năm, khoảng thời gian này thành Mộ Vũ vẫn do ngươi cai quản, nhưng nếu tái phạm bất kỳ lỗi lầm nào nữa thì hãy nhường lại vị trí thành chủ.”
“Vâng! Thần hiểu rồi, sẽ không để các vị đại thần thất vọng nữa.” Mộ thành chủ khom lưng thấp hơn, vẻ mặt đầy biết ơn và quyết tâm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)


