Văn Kỳ cảm thấy thái dương căng lên, trong đầu vang lên một tiếng ù, nàng chợt hiểu ra tất cả. Sau khi đưa Trần Hoàn đến ly cung bỏ hoang, nàng trở về vương cung nhờ phụ vương phái ngự y tới. Rồi nàng ở lại vương cung nghỉ ngơi, không quay lại thăm Trần Hoàn nữa. Chắc chắn là Đường Uyên trong khoảng thời gian đó đã đến ly cung gặp Trần Hoàn bị thương.
Vừa hay Trần Hoàn tỉnh dậy, người đầu tiên hắn ta nhìn thấy là Đường Uyên, rồi Đường Uyên ở lại chăm sóc hắn ta... Chỉ có thể là như vậy. Văn Kỳ nói: "Chính thiếp cứu ngài, không phải Đường Uyên! Ngài bị sáu tên tàn dư ma vực vây công, ngài đánh bại năm tên rồi rơi xuống khe núi. Chính thiếp dẫn người đánh bại tên cuối cùng, đưa ngài đến ly cung, sau đó thiếp về cầu phụ vương phái ngự y tới chăm sóc ngài!"
"Hoang đường!" Trần Hoàn lạnh lùng cắt ngang: "Rõ ràng là Uyên Nhi đánh bại tên tàn dư ma vực đó, đưa bản tướng quân đến ly cung. Nàng chỉ tình cờ trông thấy rồi lợi dụng thân phận công chúa để chiếm công của nàng ấy. Nhưng nàng diễn trò còn không trọn vẹn, sau khi bản tướng quân tỉnh dậy, suốt thời gian đó đều là Uyên Nhi chăm sóc ta."
Trần Hoàn vừa nói vừa nắm lấy tay trái Đường Uyên. Chỉ thấy trên ngón giữa tay trái Đường Uyên đeo một chiếc nhẫn hình thù kỳ lạ, nhìn liền biết là vật phẩm ma vực: "Đây là chiến lợi phẩm Uyên Nhi đoạt được từ kẻ đó sau khi đánh bại hắn ta. Mắt thấy mới tin, nàng còn có gì để nói nữa?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

