: -JL-
Tựa như đã bị anh lạnh thành quen, Giang Ngưng cũng không thấy xấu hổ gì cả, sau đó cô ta liền quay đầu nhìn Bạch Túc Túc, nói: "Vậy chị đi trước, em nhất định phải nghỉ ngơi thật tốt."
Sau một phen căn dặn tỉ mỉ, Giang Ngưng mới cất bước rời đi. Nhìn theo bóng dáng cao gầy dần dần biến mất ở cuối hành lang, cho đến khi không còn thấy đâu nữa, Bạch Túc Túc mới hừ một hơi, vẻ mặt phẫn uất nhìn về phía Phó Sâm: "Cô ta vừa nãy còn ở đây gây hấn em. Không đúng, là uy hiếp! Cô ta nói chuyện ngoài ý muốn sẽ có rất nhiều, lần sau em sẽ không được gặp may như vậy nữa"
Không phải là Bạch Túc Túc bị hại đến sinh ảo tưởng, nhưng cô thực sự nhảy cảm. Giang Ngưng quá mức độc ác, còn việc gì mà cô ta không dám làm nữa đâu cơ chứ?
Lời nói dồn dập vừa dứt, người đàn ông chỉ cầm tập noteboo ra ngồi bên giường bệnh, nghiêm túc gõ máy tính, giọng nói lãnh đạm: "Anh biết rồi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
