: -JL-
-------------------- (❁'◡'❁)
Tiếng điện thoại không lớn không nhỏ, Chu tỷ vẫn có thể mơ hồ nghe thấy một chút. Chị vội đẩy đẩy cánh tay của Bạch Túc Túc, kêu cô tranh thủ nói lẹ.
Bạch Túc Túc cũng lập tức lấy lại tinh thần, ấp a ấp úng nói: "Đương nhiên là anh rồi! Nhưng em chỉ lo anh không tiện lắm mà thôi. Hồi nữa em gọi điện thoại, vô luận nói cái gì anh nhớ đừng nên tin."
Đầu bên kia điện thoại nghe vậy thì trầm mặc chốc lát, sau mới vang lên một giọng nói ủy khuất yếu ớt: "Vậy em trả cát-xê cho anh thế nào?"
Bạch Túc Túc: "..."
Nghe vậy, Phó Sâm lập tức cười một tiếng: "Nhớ kỹ lời em nói."
Không bao lâu sau, điện thoại liền bị dập máy. Bạch Túc Túc không khỏi có loại dự cảm xấu, cảm giác giống như cô đang tự đào hố chôn mình vậy. Ngược lại Chu tỷ một bên cười tủm tỉm nhìn cô.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)