: -JL-
-------------------- (❁'◡'❁)
Đối diện với ánh mắt lạnh lùng ấy, Bạch Tình Tình không tự giác rụt cổ lại, khẽ cắn môi, cuối cùng vẫn đánh bạo nói tiếp: "Bởi vì khi còn bé Mạnh Bác nói Bạch Túc Túc hát rất êm tai, cho nên cô ta mới đi học âm nhạc. Mấy năm nay Mạnh Bác xuất ngoại, cô ta còn thường xuyên một mình đi tới những nơi hai người từng đi ôn lại kỉ niệm cũ. Trong nhật ký cô ta tất cả đều là thư tình gửi cậu ấy. Còn viết cái gì mà không muốn cùng anh kết hôn, nhưng đây là ý của ông nội, cô ta nhất định phải nghĩ biện phát giải trừ hôn ước!"
Nói xong, Phó Sâm liền cất bước rời đi. Nghe vậy, Bạch Tình lập tức tuyệt vọng ngồi co quắp ở kia. Cô ta không thể ngồi tù! Cô ta tuyệt đối không thể ngồi tù!
Mắt nhìn Bạch Tình Tình đang ngồi u oán, Bạch Túc Túc cũng không có ý kiến mà đi theo Phó Sâm ra ngoài. Cô cảm giác được, có lẽ Phó Sâm ghen rồi.
Đến phòng khách, không có trợ lý Lâm ở đó, thấy thế, Bạch Túc Túc lập tức đi đến bên người Phó Sâm, thật lòng giải thích: "Anh đừng nghe cô ta nói mò, em..."
"Em cứ nhất quyết muốn từ hôn với anh, là vì tên đàn ông đó?" Sắc mặt Phó Sâm có chút lãnh đạm, ánh mắt của anh sâu thẳm khiến người ta đoán không ra ý, cứ như vậy nhìn chằm chằm cô.
Bạch Túc Túc không biết nên giải thích thế nào, nguyên chủ thích Mạnh Bác, nhưng cô thích Phó Sâm. Cô chỉ có thể tiến lên giữ chặt cánh tay của anh, nói khẽ: "Em tuyệt đối không hề thích cậu ấy, còn chuyện từ hôn... lúc đó em chỉ cảm thấy sợ anh mà thôi..."
Dưới ánh đèn chùm sáng rực, Phó Sâm cứ như vậy chăm chú nhìn xuống khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy bất an thấp thỏm của cô, cũng chẳng nói lời nào, chỉ là ánh mắt của anh khó đoán khiến cho Bạch Túc Túc càng khẩn trương.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

