: -JL-
-------------------- (❁'◡'❁)
Nghĩ đến đối phương còn ở ngoài cửa, Bạch Túc Túc liền đỏ mặt, chỉ có thể ra vẻ bình tĩnh nói: "Anh cứ để trên đất là được rồi, còn có, anh mau đi ra nhanh lên."
Nghĩ đến mình có thể đã bị nhìn thấy hết, cô chỉ hận không thể tìm một cái lỗ mà chui vào.
Bóng đêm bên ngoài u tối như sơn, bầu trời đen kịt dày đặc mây đen, nhìn như bất cứ lúc nào cũng có thể rơi xuống nhưng giọt mưa tầm tã, gió lạnh thê lương gào thét dữ dội. Ngoài đường lúc này, đã không còn dấu vết của con người.
Trước cổng cục cảnh sát, đôi mẹ con tâm tư nặng nề bỗng nhiên đi ra theo một người đàn ông trẻ tuổi. Họ vượt qua ngã rẽ, chỉ thấy một chiếc ô tô con đậu ngay bên đường. Hai mẹ con ngẩn người, cuối cùng vẫn theo người đàn ông ngồi vào.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

