: -JL-
-------------------- (❁'◡'❁)
"Cô làm cái gì tự trong lòng cô biết. Từ đầu tới đuôi, vẫn là cô làm bộ làm tịch!" Tô Nguyệt tựa hồ rất tức giận, cô ta cũng nhận ra được một cái đạo lý, ở giới giải trí không ai là đơn giản, khắp nơi đều là cạm bẫy.
Về nhà, Bạch Túc Túc trằn trọc không ngủ được, cô đang suy nghĩ mình nên làm cái gì sau này, chuyện hôn ước với Phó Sâm, cô cũng không chắc.
Ngày hôm sau không có lịch trình, Bạch Túc Túc nhịn không được qua thăm ông nội. Bạch Quốc Hoa không ở nhà, chỉ có Bạch Côn ngồi dựa trong hoa viên phơi nắng.
Mấy ngày nay thời tiết tương đối lạnh, khó có được hơi mặt trời, nhưng phơi mình bên lò sưởi đích thật là ấm áp. Khi Bạch Túc Túc bước tới, Bạch Côn cảnh giác mở mắt, thấy là cô đến, không khỏi nở nụ cười "Hôm nay con lại mang gì tới cho ông?"
Bạch Túc Túc bĩu môi, đi qua ngồi xổm bên người ông, bất đắc dĩ nói: "Chẳng lẽ con không mang theo gì là không được đến thăm ông sao?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


