Nhưng hắn cũng hiểu, nếu lúc này không đồng ý, sau này chắc chắn sẽ không có ngày yên ổn. Cô đúng là một con cáo nhỏ xảo quyệt.
Không do dự quá lâu, hắn gật đầu:
“Được, tôi đồng ý.”
“Nói miệng không có chứng cứ, chúng ta phải lập văn bản.” Cố Duyệt Duyệt nhanh chóng lấy sổ và bút máy từ ngăn kéo ra.
Thích Thanh Bách: “…”
Cô dùng giấy than viết xoèn xoẹt hai điều thỏa thuận, hai bên cùng ký tên, coi như hiệp nghị chính thức có hiệu lực.
Cố Duyệt Duyệt cố ý giữ vẻ mặt nghiêm túc, lúc này mới thả lỏng, cười cất kỹ bản của mình, còn hào phóng nói với Thích Thanh Bách:
“Xem anh đồng ý dứt khoát như vậy, tôi cũng sẽ ‘hồi quỹ’ lại. Tôi sẽ làm một thế thân có trách nhiệm, đảm bảo giả còn giống Phỉ Văn Âm hơn cả chính cô ta.”
Thích Thanh Bách: “…”
Người phụ nữ này đang nói tiếng người đấy à? Sao hắn lại hoàn toàn không hiểu gì hết?
Cái gì mà “giả còn giống Phỉ Văn Âm hơn cả Phỉ Văn Âm”?
Thấy hắn nửa ngày không có phản ứng, Cố Duyệt Duyệt vỗ đùi một cái:
“Chờ tôi một chút.”
Nói rồi, cô xoay người mở tủ quần áo, lục lọi trong đống quần áo của Thích Thanh Bách, cuối cùng cũng tìm ra được một bộ đồng phục cấp ba hơi cũ, sau đó cầm bộ đồ đó đi ra nhà vệ sinh thay.
Thích Thanh Bách dường như hiểu được ý định của cô, hai tay bất giác siết chặt thành nắm đấm, nội tâm vốn bình lặng không gợn sóng bỗng dâng lên từng đợt sóng.
Vài phút sau, Cố Duyệt Duyệt vén rèm tre bước vào.
Thích Thanh Bách ngẩng đầu nhìn, khi thấy rõ dáng vẻ của cô thì lập tức sững sờ.
Khoác lên mình bộ đồng phục, Cố Duyệt Duyệt trông càng thêm non nớt, cô còn buông xõa mái tóc dài trên vai, che đi nửa bên khuôn mặt.
Dáng vẻ thanh tú, ngây thơ ấy lập tức kéo Thích Thanh Bách trở về quãng thời gian lớp 12 mà hắn có mơ cũng không thể quay lại.
Hắn cứ ngồi ngây ra đó, nhìn cô từng bước tiến lại gần, có khoảnh khắc quên mất mình đang ở đâu, cho đến khi cô lên tiếng.
Cô dùng giọng cố ý nũng nịu, ngọt ngào mềm mại gọi:
“Thanh Bách ca ca.”
Giọng nói ngọt đến phát ngấy ấy giống như một cú búa nện xuống, trong nháy mắt đập tan hết những bong bóng màu hồng trong không khí.
Lúc này, cảm giác của Thích Thanh Bách giống như có người dội cả chậu nước đá lên đầu hắn, khiến hắn lạnh thấu tim.
Thấy sắc mặt hắn thay đổi, Cố Duyệt Duyệt chớp mắt vô tội:
“Sao vậy, Thanh Bách ca ca.”
Bề ngoài cô giả vờ vô tội, nhưng trong lòng lại cười đến suýt ngất.
Cô chính là cố ý, cố ý trêu chọc hắn, làm hắn khó chịu. Lâu dần khiến hắn sinh ra “ám ảnh” với chuyện thế thân, xem sau này hắn còn dám coi cô là thế thân nữa không!
“Tôi nghĩ rồi, cảm tình của anh đối với Phỉ Văn Âm hẳn là vẫn còn dừng ở thời cấp ba đúng không. Thay vì bắt chước hình tượng hiện tại của cô ấy, chi bằng bắt chước phiên bản thời cấp ba, như vậy chẳng phải càng sát với bạch nguyệt quang trong lòng anh hơn sao? Anh thấy tôi nói có lý không?”
Quả thực là ngụy biện!
Thích Thanh Bách hoàn toàn không muốn để ý đến cô.
Hắn có cảm giác như phần thuần khiết nhất trong nội tâm mình vừa bị cô làm cho vấy bẩn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)