“Nhắc đến cái này là tôi hứng thú liền, năm đó Thích giáo thảo từng theo đuổi Phỉ Văn Âm đấy.”
“Các cậu nói xem, có khi nào anh ta cưới một thế thân không?”
Ở trong buồng, Cố Duyệt Duyệt trợn trắng mắt, cốt truyện đúng là lúc nào cũng tiến triển thẳng thừng như vậy.
Trong nguyên tác, chính là lúc này cô nghe lén được cuộc trò chuyện này, từ đó biết Thích Thanh Bách coi cô như thế thân rồi về nhà gây chuyện với anh.
Nhưng hôm nay thì khác.
Cô đứng dậy chỉnh lại quần áo, “rầm” một tiếng mở cửa buồng.
Sau đó nở nụ cười ngọt ngào với mấy người phụ nữ đang ngây ra.
“Chào mọi người, đang bàn luận về tôi à?”
Nói xấu sau lưng người khác mà còn bị bắt tại trận, độ xấu hổ chắc chắn là năm sao.
Cố Duyệt Duyệt thì không xấu hổ, người xấu hổ là mấy phụ nữ đang đứng trước gương bàn tán về cô.
“Các chị vừa nói thế thân gì đó, tôi có thể nghe cùng không?”
Cô vẫn cười rất ngọt, nhưng lời nói lại khiến mấy người đối diện càng thêm khó xử.
Một người phụ nữ vội xua tay: “Không, chúng tôi không nói gì cả.”
Cố Duyệt Duyệt đâu dễ bị lừa như vậy: “Nhưng tôi ở trong nghe rất rõ, các chị nói Thích Thanh Bách cưới tôi là vì coi tôi như thế thân của Phỉ Văn Âm, đúng không?”
“Không không không, chúng tôi thật sự không có ý đó.” Mọi người vội vàng phủ nhận.
Ai mà ngờ được chỉ tùy tiện tám chuyện vài câu, mà nhân vật chính của câu chuyện lại ở ngay đó chứ, xấu hổ chết đi được.
Có người định lén chuồn đi, nhưng bị Cố Duyệt Duyệt nhanh mắt chặn lại. Cô bước lên vài bước, chắn ngay cửa, khí thế như “một người giữ cửa, vạn người không qua”.
Những người khác mặt đều tái mét, tư thế này là muốn làm gì? Đánh nhau sao?
Kết quả lại nghe Cố Duyệt Duyệt hỏi:
“Các chị đều thấy tôi rất giống Phỉ Văn Âm sao?”
“Không không không, một chút cũng không giống.”
“Cô… cô đẹp hơn một chút.”
Cố Duyệt Duyệt vỗ tay một cái: “Đúng vậy, tôi cũng thấy mình rất xinh đẹp. Chồng tôi cưới tôi, đương nhiên là vì tôi đẹp. Cái gì mà thế thân, tôi chưa từng nghe qua.”
“Phải phải phải, cô nói gì cũng đúng!”
Thế là, sau một màn “giao lưu hữu nghị” trong nhà vệ sinh, Cố Duyệt Duyệt nổi tiếng. Mọi người đều truyền tai nhau rằng Thích Thanh Bách cưới được một người vợ vừa xinh đẹp vừa ghê gớm, không ai còn nhắc đến chuyện cô giống Phỉ Văn Âm hay không nữa.
Đối với hiệu quả này, Cố Duyệt Duyệt rất hài lòng.
Trong nguyên tác, chính vì ai cũng nói cô giống Phỉ Văn Âm, là thế thân của cô ấy, nên cô mới tức giận, gây gổ với Thích Thanh Bách, rồi còn khắp nơi đối đầu với Phỉ Văn Âm, thậm chí dùng nhiều thủ đoạn hèn hạ để trả thù.
Giờ cô đã thoát khỏi sự ràng buộc của cốt truyện, đương nhiên muốn sống sao cho thoải mái nhất.
Quả nhiên xứng là tửu lầu tốt nhất thị trấn, hải sản ở đây ngon hơn hẳn những nơi khác, Cố Duyệt Duyệt ăn uống vô cùng vui vẻ.
Ngồi cùng bàn với cô có hai người phụ nữ lúc nãy bị cô chặn trong nhà vệ sinh. Bây giờ gặp lại, ánh mắt họ đều mang theo chút dè chừng, có người còn chủ động gắp thức ăn cho cô, cười lấy lòng:
“Món ốc này ngon lắm, cô thử đi.”
Cố Duyệt Duyệt ăn rất hài lòng, mỉm cười ngọt ngào với cô ta.
Người phụ nữ kia bị nụ cười rạng rỡ của cô làm chói mắt, nhỏ giọng nói:
“Thật ra nhìn kỹ thì cô không giống Văn Âm đâu.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


